View Full Version : Life changes when we change - Sự may mắn
sunbeamm
22-07-2009, 04:15
http://www.tuanvietnam.net/Library/Images/60/2009/02/clover2ok.jpg
Ngày xưa có một người nông dân. Ông ta có một người con trai và một con ngựa. Một hôm con ngựa bỏ chạy và tất cả bà con hàng xóm đến an ủi người nông dân nọ., nói: "Thật rủi cho bác quá, con ngựa lại bỏ chạy mất!"
Người nông dân già kia trả lời: " Ai mà biết được đó là rủi hay là may."
"Dĩ nhiên đó là điều rủi rồi!" những người hàng xóm nói.
Trong vòng một tuần, con ngựa trở về, mang theo 20 con ngựa hoang. Những người hàng xóm đổ xô đến chúc mừng, nói: "Thật may cho bác quá, không những con ngựa trở về, mà còn mang theo 20 con khác nữa!"
Bác nông dân trả lời: "Ai mà biết được đó là may hay là rủi!"
Ngày hôm sau, người con trai bác nông dân đang cưỡi ngựa giữa đàn ngựa hoang kia, thì bị ngã gãy chân. Những người láng giềng đến an ủi, nói: "Thật rủi quá!"
Người nông dân trả lời : Ai mà biết được đó là may hay là rủi!
Và một số người hàng xóm nổi giận, nói: Dĩ nhiên đó là rủi rồi, ông già thật ngu!
Một tuần nữa trôi qua và một đội quân đi qua thành phố, tuyển dụng những thanh niên đi chiến đấu ở miền đất xa ơi. Con trai bác nông dân bị gãy chân nên được ở lại. Hàng xóm lại đến chúc mừng, nói: "Thật là may cho con trai bác qua, thế là không phải đi lính!"
Bác nông dân nói: Ai mà biết trước được?
Chúng ta có thể sống suốt cả cuộc đời nghĩ ra mọi thứ: "Đây là cái tốt, đây là cái xấu..." Thật vô ích. Chúng ta dán cho những sự kiện nhãn hiệu "thảm họa" khi chúng ta chỉ nhìn thấy 1% của bức tranh.
Chừng nào bạn còn tin rằng mọi thứ đều sai lầm, tất cả sẽ vẫn tiếp tục sai lầm. Chừng nào bạn suốt ngày chỉ bực bội, la hét, bạn sẽ không làm được việc gì nên hồn. Nhưng ngay khi bạn thay đổi quan điểm, mọi thứ sẽ thay đổi.
KHI BẠN CHIẾN ĐẤU VỚI CUỘC SỐNG, CUỘC SỐNG LUÔN LUÔN THẮNG:-??
Andrew Matthews
sunbeamm
22-07-2009, 09:56
http://www.nhadattin.com/batdongsan/images/tintuc/office%204.jpg
Không ai thích đuổi việc người khác. Khi cần thiết phải đuổi việc ai đó hoặc thi hành kỷ luật ai đó, thường cách tốt nhất là đặt câu hỏi.
Tôi có một người bạn tên là Charlie, là một người làm công tác truyền đạt rất thành thạo. Thư ký của anh ta, Jenny, có thái độ chanh chua và thường tranh luận với vợ của Charlie. Anh ấy quyết định đuổi việc cô thư ký đó, và khi đuổi cô ấy, anh ấy muốn cô ấy hiểu tại sao cô ta lại mất việc và làm cho cuộc hội kiến nhẹ nhàng hết sức.
Anh ấy có kể lại cuộc đối thoại đó với tôi và đó là một ví dụ tuyệt vời về cách sử dụng khéo léo những câu hỏi đã cho phép anh ấy nói rõ quan điểm của mình.
"Jenny ạ, cô sẽ nói như thế nào về thái độ của mình trong khi làm việc ở đây?"
"Không được tốt nhất"
"Trước đây chúng ta đã nói về điều này phải không?"
"Vâng, chồng tôi ở nhà hay gây rắc rối cho tôi"
"Thế cô có nên mang điều đó đến đây không?"
"Tôi không nghĩ vậy"
"Thế cô có cho rằng cô đã tranh luận rất nhiều với vợ tôi khi làm việc không?"
"Tôi cũng cho là vậy"
"Cô có thấy điều đó được cải thiện hơn không?"
"Tôi cho là không"
"Cô hãy nói cho tôi hay, nếu mục đích của tôi là có một văn phòng làm việc vui vẻ và một cuộc hôn nhân hạnh phúc, thế cô nghĩ cuối cùng ai sẽ là người phải ra đi?"
"Là… là tôi phải không?"
"Cô thấy là cô sẽ phải ra đi chứ gì?"
"Vâng"
"Thế thì chúng ta tán thành nhé"
"Vâng, tôi nên đi"
Jenny tự đuổi việc mình. Charlie không tấn công hoặc phê phán cô ấy. Qua việc sử dụng những câu hỏi một cách khéo léo, anh ấy đã làm cho cô ta thấy rằng mình phải ra đi.
Đây là một nghệ thuật. Bạn không thể đặt những câu hỏi cũ rích, ví dụ như: “Thế cô có thích tôi đuổi việc cô không?” Bạn phải có ý kiến nào đó làm người khác có thể trả lời câu hỏi của mình như thế nào nhằm làm rõ ý đồ của mình.
Andrew Matthews
sunbeamm
23-07-2009, 05:00
http://buidangchung.files.wordpress.com/2009/03/relax_2.jpg
Làm sao sống nổi khi bạn đang khổ sở, cô đơn hay túng quẫn ?
Bạn chỉ có thể giải quyết những vấn đề ấy như thể bạn đang leo núi...
Bạn quên hết mọi chuyện xa xôi. Tất cả mọi nỗ lực của bạn đều dồn vào cái gờ đá - thế là đương nhiên bạn phải hết sức tập trung vào cái khoảnh khắc hiện tại ấy!
Bạn quên hết mọi chuyện xa xôi. Rồi cái bước kế tiếp nữa. Từng phân một.
Cuối cùng bạn nhích từng phân một ra khỏi tai nạn
Đây cũng là phương cách rất hữu hiệu trong cuộc sống hằng ngày.
Khi công chuyện có vẻ như vô phương cứu chữa, bạn hãy tập trung vào ngay cái khoảnh khắc bạn đang sống.
Bạn xử lý từng vấn đề một. Bạn tiến được một bước. Tự tin lên một chút...rồi bạn tiến thêm được một bước nữa, rồi một bước nữa
Cuối cùng bạn bỗng nhận ra rằng điều tồi tệ nhất không còn nữa.
Nếu bạn lo âu phiền muộn về:
a) tất cả những điều bạn cần phải làm trong tháng tới, hay là
b) tất cả những điều bạn sợ rằng sẽ không ra gì trong năm tới,
thế thì bạn có thể phát điên.
Nhưng bạn có thể xử lý mỗi lần từng ngày một.
Và bất cứ khi nào mà suốt 24 tiếng đồng hồ đều quá khắc nghiệt, thì hãy cố rút ra cho được mỗi lần 5 phút
Đúc kết:
Tất cả những gì bạn làm được là hãy làm hết mình cho đến khi đi ngủ
Để ngày mai tự lo lấy cho ngày mai.
Andrew Matthews
sunbeamm
23-07-2009, 05:10
http://www.saga.vn/Saga_Gallery/CuocSong/worry1.jpg
Phần đông chúng ta hay lo âu phiền muộn.
Chúng ta lo lắng về công việc, về con cái ...và cả về chuyện không biết hàng xóm láng giềng đánh giá mình ra sao!
Thậm chí có người còn bảo bạn : "PHẢI biết lo chớ!"
Những lo âu không những vô ích, mà còn tệ hại hơn thế nữa.
Trước tiên, nó thường hút theo nó nỗi bất hạnh.
Thứ đến, nó lại hại đến sức khỏe của bạn!
Vậy, bạn phải làm gì với chuyện lo âu ? Cứ hoãn lại đã!
Hãy bắt tay vào hành động TRƯỚC, và hoãn binh vô thời hạn với nỗi lo.
Đó là điều những con người sống hiệu quả vẫn làm.
Bất cứ lúc nào bạn muốn lo, hãy tự nhủ,
"Là vấn đề gì ngay lúc này vậy?"
Đoán thử xem bạn sẽ thấy gì...trừ khi tính mạng đang treo trên đầu sợi tóc, bạn chẳng có vấn đề quái nào hết!
Dĩ nhiên là trong cuộc sống vẫn có tai ương, bệnh tật. Có khủng hoảng tài chánh. Nhưng đó đâu phải là lý do để sống sợ hãi như một con thỏ đế.
Khi gặp khủng hoảng, bạn có thể đương đầu với nó TỪNG CHÚT TỪNG CHÚT MỘT. Chỉ khi nào đầu óc bạn trôi dạt vật vờ vào chuyện tương lai xa vời, thì nó mới nghiền nát bạn.
Hãy trụ vào hiện tại. Hãy làm bất cứ chuyện gì bạn có thể làm được ngay trong hôm nay - và gạt nỗi lo âu ra ngoài.
Hãy nhìn lại đời bạn. Đã có những tình huống nào khiến bạn không sống sót đâu ?
Chưa hề có!
Bạn có thể kiểm soát hiện tại. Còn cái thời tương lai xa xôi kia mới khiến bạn lo lắng!
Đúc kết :
Khi nỗi lo âu muốn xuất hiện , cứ chần chừ với nó
Khi có ai hỏi, "Anh không lo lắng tới việc đó hay sao ?", hãy bảo họ
"Tôi biết lo đó chớ.- nhưng tôi không luẩn quẩn với nỗi lo!"
Andrew Matthews
sunbeamm
23-07-2009, 05:18
http://www.clker.com/cliparts/3/7/3/d/11954448501086497047Gerald_G_Girl_Face_Cartoon_2.s vg.hi.png
Có bao giờ bạn nhìn vào gương soi và nói,
"Ước gì mình có một gương mặt khác...thân hình khác...cái mũi khác"?
Bạn có bao giờ nhìn lại cuộc đời mình và nói,
"Sao người ta lại nhiều tài năng và xuất sắc quá vậy?"
"Còn mình tốt như thế nào đây?"
Phần lớn chúng ta đều có những ý nghĩ như vậy!
Và đây là điểm mấu chốt...
Tài hoa và sắc đẹp là những lợi thế lớn - nhưng có biết bao nhiêu người có tài hay xinh đẹp mà chúng ta chẳng ngưỡng mộ chút nào. Thậm chí có người chỉ là nỗi phiền phức bực mình.
Cuộc đời của những nhân vật lỗi lạc như A.Lincoln, Mẹ Theresa không có sắc đẹp lẫn tài hoa.
Những phẩm chất mà hầu hết chúng ta quý trọng hơn cả là TÍNH TRUNG THỰC, CAN ĐẢM, NHẪN NẠI, KHOAN DUNG ĐỘ LƯỢNG và KHIÊM TỐN
Hãy nhìn vào bản liệt kê trên bạn sẽ thấy một điều thú vị
Những phẩm chất này không phải BẨM SINH.
Chúng được bạn PHÁT TRIỂN dần.
Bất cứ ai cũng có thể sở hữu những phẩm chất này.
Nếu bạn thật lòng muốn, bạn có thể có chúng!
Nếu muốn có lòng tự trọng, muốn được người khác kính trọng, bạn đâu cần phải là một thiên tài hay là một siêu người mẫu.
Bạn chỉ cần phát triển tính trung thực của chính bạn, phát triển sự kiên quyết, tính khoan dung, đức khiêm tốn và lòng can đảm trong con người bạn.
Điều này được gọi là tính cách.
Đúc kết:
Bạn nhìn nhận về chính mình như thế nào nằm trong tay bạn.
Andrew Matthews
sunbeamm
23-07-2009, 05:22
http://rechtfertigungsdruck.blogsome.com/wp-admin/images/Why3.jpg
Anh bạn John Foppe của tôi khi sinh ra bị thiếu mất hai cánh tay.
Nhưng John không bao giờ đặt câu hỏi,
"TẠI SAO tôi không có tay?"
Anh chỉ tự hỏi,
"Tôi có thể làm được gì với hai chân đây?"
Khi nhìn thấy John dùng đũa ăn cơm, tôi đã thốt lên:
"Anh làm được mọi thứ."
Khi gặp sự kiện đau buồn, hay khi mất tất cả, hoặc một người tình rời bỏ ta, thì ta thường hỏi "TẠI SAO?"
"TẠI SAO lại là tôi?"
"TẠI SAO lại vào chính lúc này ?"
"TẠI SAO nàng bỏ tôi để theo một tên giẻ rách?"
Những câu hỏi tại TẠI SAO như vậy có thể khiến bạn phát điên lên, vì thường không có câu trả lời.
Hoặc vấn đề không phải ở chỗ TẠI SAO !
Những người sống hiệu quả đặt câu hỏi "CÁI GÌ?"...
"Mình sẽ làm CÁI GÌ về vụ này?"
"Mình học được CÁI GÌ từ vụ này?"
Khi tình thế quả thật là tuyệt vọng, họ hỏi,
"Mình có thể làm được CÁI GÌ trong 24 giờ tới để tình thế sáng sủa hơn?"
Đúc kết:
Những người hạnh phúc nhất không bận tâm tìm xem cuộc đời có công bằng không. Họ chỉ tận dụng những gì họ có.
Cuộc đời có "công bằng" không? Có thể là không. Nhưng hỏi Tại sao thì làm được gì.
Andrew Matthews
sunbeamm
23-07-2009, 05:42
http://www.all-about.gr/kalymnos-island-greece/Climbing/Palace/Climbing-Sector-Palace-on-Kalymnos-island-Greece.jpg
Bạn có thể nhận ra điều đáng kể ở những con người hạnh phúc nhất...
Họ đã từng vượt qua được những thất bại nặng nề.
những người hạnh phúc có khi cũng bị vỡ nợ, ốm đau bịnh hoạn, bị đuổi việc - hoặc bị lường gạt!
Họ cũng có những vấn đề như bao con người khác.
Nhưng họ có tinh thần vững vàng tập trung vào việc tìm giải pháp.
Họ đã phát triển được "sức mạnh tinh thần".
Sức mạnh tinh thần cũng tựa như sức mạnh thể chất vậy.
Bạn khỏe mạnh cứng cáp bởi CƠ BẮP của bạn được tập luyện.
Bạn tập chạy lên đồi dốc.
Sức mạnh cơ thể của bạn tăng dần lên.
Bài tập cho tinh thần cũng vậy thôi.
Bạn rèn luyện TINH THẦN bằng cách đối mặt với các vấn đề.
Sự NỖ LỰC làm tăng SỨC BỀN.
Bạn không thể mạnh bằng cách chui xuống gẩm giường.
Bạn phải đối đầu trực tiếp với cuộc sống.
Bạn chấp nhận một số rủi ro.
Bạn vấp ngã, rồi vùng dậy..
Mỡi ngày, bạn vững vàng thêm một chút.
Dần dà bạn tạo được cho mình một thái độ tích cực.
Khi cuộc sống trở nên khắc nghiệt hãy tự nhủ rằng: "Chuyện này làm tinh thần mình càng cứng cáp, mình càng hạnh phúc hơn".
ĐÚC KẾT:
Cuộc sống dễ dàng không hẳn cho bạn hạnh phúc .
Thông thường chính cái ngược lại kia!
Andrew Matthews
sunbeamm
23-07-2009, 05:50
http://akshas.files.wordpress.com/2007/03/alone.jpg
Có bao giờ bạn tự hỏi "Mình đang làm cái quái gì trong công việc ngu ngốc này?" Có bao giờ bạn thấy kẹt cứng không lối thoát chưa?
Nếu bạn cảm thấy bực bội hay khổ sở trong công việc bạn làm - dù bạn là công nhân nhổ lông gà hay bác sĩ chuyên giải phẫu não - thì phương cách hay nhất là...LÀM HẾT SỨC MÌNH.
Tại sao?
Bạn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn với chính bạn
Bạn phát triển kỹ năng của bạn
Bạn sẽ tạo nên tiếng tăm
Rồi đây, sẽ có người để ý tới bạn và cất nhắc bạn lên một vị trí tốt hơn, hoặc
Một ngày nào đó bạn sẽ đủ lòng tin để tự tạo công việc cho chính bạn
Anh Fred nói, "Nếu công việc ngon lành, tớ sẽ làm chết bỏ - nhưng với cái việc chết tiệt hiện nay , thì tớ ngủ suốt ngày thôi". Không đâu, Fred!
Khi chúng ta làm hết sức mình, thì tự nhiên cuộc đời đưa ta tới những cơ hội mới. Có khi phải chờ, nhưng thế nào nó cũng đến.
Thêm điều này nữa...dịp may, cơ hội có việc làm và cả chuyện yêu đương - thường đến vào lúc mình ít trông đợi nhất.
Những vận may và những mối quan hệ đổi đời vẫn thường xảy đến trong những hoàn cảnh khó tin nhất.
Đó là cách cuộc đời nhắc nhở ta hãy tôn trọng mọi người ta gặp.
Đó cũng là các cuộc đời nhắc nhở ta luôn giữ một tâm hồn rộng mở.
Những người thành công thường tự nhủ "Nếu mình tận lực với cơ hội này, mình sẽ có được một cơ hội lớn hơn nữa".
ĐÚC KẾT:
Cuộc đời tưởng thưởng cho những nỗ lực, chớ không cho những lời biện minh.
Andrew Matthews
sunbeamm
23-07-2009, 07:33
http://images.inmagine.com/img/photoalto/paa365/paa365000041.jpg
Một phụ nữ tiến tới gần nghệ sĩ violin nổi tiếng Fritz Kreisler sau một buổi trình diễn của ông.
Bà ta nói: "Ông Kreisler à, tôi sẵn sàng đổi cả đời mình để chơi đàn được như ông !"
Người nghệ sĩ quay lại và mỉm cười: "THÌ TÔI CŨNG ĐÃ LÀM NHƯ VẬY!"
Nếu bạn thật sự muốn giỏi về một cái gì đó, có lẽ bạn cần phải dành hết cả cuộc đời tập luyện - mười năm, hay ít nhất là sáu tháng !
Một trăm năm trước hầu như ai cũng hiểu được điều này.
Còn bây giờ mọi người đều muốn có kết quả ngay lập tức
Muốn bất cứ điều gì, chỉ có một cách...luyện tập hằng ngày, nhưng đừng trông chờ kết quả đến ngay trong từng ngày.
Nếu bạn đang:
Rèn luyện thể hình
Học một ngôn ngữ
Luyện cú đánh võng golf
Tập hát
Tập chơi môn thể thao mới, môn giải trí mới, bắt đầu một nghề mới, bạn hãy dành đủ thời gian cho nó.
Lên kế hoạch hằng ngày, theo sát nó VÀ dành đủ thời gian để hoàn thiện nó.
Có thể bạn thấy có một có một chút xíu tiến bộ trong một tháng. Hãy dành thêm sáu tháng - hoặc một năm - RỒI THÌ sự tiến bộ hiện rõ trước mắt bạn.
Phần lớn mọi người bỏ cuộc quá sớm.
ĐÚC KẾT:
Đây là những điều cần thiết để thành công - theo thứ tự ưu tiên:
1. chịu đựng và bền chí
2. tài năng.
Andrew Matthews
sunbeamm
23-07-2009, 07:44
http://www.visualparadox.com/images/no-linking-allowed-main/stormonthehorizon800.jpg
Bạn đừng chờ đợi cuộc đời trở nên dễ chịu hơn.
Bạn hãy chọn cách để sống hạnh phúc trước đã.
Tôi nhớ mình đã từng chờ cho cuộc sống được dễ dàng hơn. Tôi đã tự nhủ,
"Khi mình được bớt đi các vấn đề phải đương đầu thì mình sẽ hạnh phúc!"
Rồi tôi để ý thấy một điều đáng ngạc nhiên. Những người hạnh phúc nhất mà tôi biết đều có nhiều chuyện phải đương đầu hơn tôi.
Có lẽ bạn cũng từng thấy tương tự như tôi - những người thủ đắc được nhiều nhất từ cuộc đời thường có một đời sống khó khăn. Họ mất những người thân yêu, bị phá sản, mắc những chứng bệnh nghiêm trọng - và như vậy, chính họ mới thực sự gặp những vấn đề lớn.
Nhưng họ hạnh phúc, vì vào một lúc nào đó họ quyết định cách duy nhất để sống nổi là phải sống "hạnh phúc".
Hạnh phúc không phải là một cái gì tự xảy đến với ta, như một "tai nạn" chẳng hạn. Đó là cái mà ta chọn.
Mới gần đây tôi có một buổi chuyện trò với một phụ nữ tên là Rena trên radio Cleveland.
Bà Rena nói, "Tôi vùa mới ly dị, tôi đang bị thưa kiện, căn nhà của tôi vừa mới bị cháy, và rồi bây giờ bác sĩ lại cho hay bệnh ung thư của tôi tái phát lần thứ ba." Nhưng bà nói thêm, "Nhưng ông biết không, để chống lại mọi thứ đó, tôi cần sống hạnh phúc."
Nếu buổi sáng mai thức dậy, bạn nói, "Hy vọng hôm nay sẽ là một ngày tốt lành, rồi mình sẽ hạnh phúc", kiểu như vậy, bạn không bao giờ hạnh phúc đâu.
ĐÚC KẾT:
Bạn không tìm thấy hạnh phúc ở chỗ vắng bóng mọi vấn đề khó khăn
Bạn tìm thấy hạnh phúc bất chấp những vấn đề khó khăn đó.
Andrew Matthews
http://images.timnhanh.com/blog/200903/27/12481431238133832.jpg
sunbeamm
23-07-2009, 07:51
http://landscapedgarden.com/wp-content/uploads/2009/03/flowergarden.jpg
Annie là một phụ nữ thông minh, chịu khó, rất hấp dẫn với năng khiếu hài hước. Thế nhưng suốt hai mươi năm qua cô có một lô quan hệ với đám nghiện ngập xì ke ma túy đào tiền của cô và đám nghiện rượu đánh đập cô tàn tệ.
Trong cuộc đời, chuyện cũ thường lặp đi lặp lại. Trừ phi chúng ta rút ra được bài học, còn không thì chúng ta cứ đụng phải nó mãi.
NẾU BẠN BỊ LỢI DỤNG...
Nếu đám bạn bè cứ trông chờ bạn giải quyết ~ vấn đề của họ, mang vác đồ giùm họ, quét dọn rác rưởi giùm họ, bỏ tiền đãi họ ăn trưa - và bạn cứ cam tâm làm việc đó thì chuyện đó sẽ cứ tái diễn dài dài.
NẾU BẠN CỨ ĐỂ BỊ BÒN RÚT...
Nếu bạn cứ để cho mình bị lừa bởi những tay chủ nhà, hay mấy tay thợ sửa xe- thì chuyện đó sẽ cứ tái diễn dài dài.
Tiền bạc của cải của bạn sẽ thất thoát hoài, cho tới khi nào bạn đủ can đảm hay khôn khéo để ngăn chận lại.
NẾU BẠN CỨ TIẾP TỤC HẸN HÒ VỚI HẠNG KHÔNG RA GÌ...
Nếu bạn cứ dễ dãi với mấy gã bạn trai thô lỗ, lười biếng ích kỷ - vì bạn cho rằng có tình ái cũng còn hơn không - thì bạn sẽ phải gặp cả một dòng dài vô tận những thằng kép "đến từ địa ngục"
Lịch sử cứ tái diễn, cho tới khi bạn tạo một chỗ trụ cho chính mình.
Bạn có thể nói "Nếu tôi sống ở chỗ khác - có lẽ là Hawaii - hay nếu tôi có những người bạn khác, thì tôi sẽ không gặp những vấn đề này đâu!" Có đấy, bạn à. Bạn cũng sẽ gặp !
Khi chúng ta có một điểm yếu , thì nó tựa như thỏi nam châm, đi đâu chúng ta cũng sẽ thu hút những bài học như nhau. Đó là quy luật của cuộc sống.
Những người không hạnh phúc thường kêu, "Tại sao tất cả những chuyện này cứ xảy đến với ta vậy?"
Những người sống hạnh phúc thì nói, "Ta phải rút kinh nghiệm bài học này, bằng không nó sẽ lặp lại!"
ĐÚC KẾT:
Hãy quan niệm rằng mọi vấn đề rắc rối trong cuộc đời là một bài học để bạn mạnh mẽ lên. Rồi thì bạn sẽ không bao giờ thấy mình là nạn nhân nữa.
Andrew Matthews
sunbeamm
23-07-2009, 07:59
http://www.savealifepets.org/images/sad_dog_by_anapires.jpg
Khi bạn vô ý cắn nhầm lưỡi, ít khi bạn coi sự đau đớn ấy như một điều gì đó hữu ích. Cũng như vậy đối với một vết rộp ở ngón chân - có ai muốn một bàn chân đau nhức chớ ?
Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu bạn không thấy đau ? Bạn sẽ cắn đứt lưỡi bạn mấy lần đây ? Bạn sẽ bị phỏng da lưng bao nhiêu lần trong buồng tắm?
Sự đau đớn về thể xác là một cơ chế báo động tuyệt diệu, nhằm ngăn ngừa những tổn thương lớn hơn. Nó báo với chúng ta, "Tốt hơn, bạn nên thay đổi những gì bạn đang làm kìa."
Nỗi đau về tinh thần cũng cho ta một thông điệp tương tự, chẳng hạn như,
"Tốt hơn, bạn nên thay đổi cách nghĩ đi"
Khi ta cảm thấy giận, ghen tị, hay một chút phẫn uất, thì chuyện đó cũng bình thường. Nhưng nếu tâm trạng đó xảy ra thường xuyên, thì có thể thông điệp ấy là:
"Đừng có muốn kiểm soát người khác"
"Đừng có muốn người khác suy nghĩ như ta."
"Đừng trông cậy người khác làm cho ta hạnh phúc."
Nếu chúng ta cứ giữ mãi cách suy nghĩ như cũ thì chúng ta sẽ còn duy trì sự đau đớn như cũ.
(Chúng ta sẽ kêu lên, "Nhưng tôi đúng mà!". Than ôi, "đúng" có giúp ích được gì đâu.)
Một vết rộp trên vàn chân bạn là một lời nhắn nên thay giày.
Đối với nỗi đau tinh thần - nó cũng tựa như một vết rộp trong bộ não - lời nhắn thông thường là hãy thay đổi cách suy nghĩ của bạn.
ĐÚC KẾT :
Đối với nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần, nếu chúng ta cứ tiếp tục làm y như cũ, chúng ta vẫn sẽ bị đau đớn y như vậy.
Andrew Matthews
http://www.pimpedoutdesktop.com/images/sad_dog_1024x768.jpg
sunbeamm
23-07-2009, 08:27
http://www.quantrimang.com.vn/photos/image/042009/24/pet-4.jpg
Tôi quen một anh chàng tên Peter. Lúc nào anh ta cũng than thở với mọi người, "Bao nhiêu tiền tớ kiếm được đều để trả nợ". Anh ca mãi một điệp khúc như con vẹt vậy. Chẳng lạ gì...anh luôn luôn rỗng túi.
Lời nói của bạn định hình cuộc đời bạn. Nếu bạn cứ luôn luôn than rằng bạn lúc nào cũng túng tiền thì quả thật là bạn sẽ luôn luôn sạch túi. Nếu bạn muốn quên thì rồi bạn sẽ quên! Nếu bạn nghĩ mình sẽ cư xử như một thằng ngốc thì...
Bạn hãy tưởng tượng một võ sĩ quyền Anh bước lên võ đài và tự nhủ:
"Mình là một tên thất bại. Mình là một con gà chết."
Thế thì y sẽ đấu được bao lâu?
Hãy tưởng tượng một cô ca sĩ bước ra sân khấu mà cứ nhủ thầm:
"Chẳng hy vọng gì nữa. Khán giả sẽ ghét mình."
Cố sẽ hát ra sao đây ?
Đó là một công thức để rước lấy tai họa.
Vậy mà biết bao nhiêu người trong chúng ta vẫn xài cái công thức ấy hằng ngày. Chúng ta cứ tự nhủ, "Mình mập ú à!". "Trí nhớ mình rất tồi!". "Mình luôn luôn sạch túi!", như "Mình là một tên ngốc!"...tại sao mình thất bại ư!
Vậy làm sao bắt đầu suy nghĩ tích cực đây? Bước đầu tiên là hãy dè chừng cái miệng. hãy chú ý những gì chúng ta nói về chính mình.
Bắt đầu từ hôm nay, ĐỪNG BAO GIỜ NÓI ĐIỀU GÌ TỆ VỀ CHÍNH BẢN THÂN MÌNH. Đừng bao giờ nói với người khác, "Tôi là đứa vô dụng, tôi chẳng làm gì cho ra hồn, lũ bạn trai luôn luôn bỏ rơi tôi..."
Hãy: "Từ ngày hôm nay, tôi sẽ không tự chỉ trích mình nữa, Nếu như tôi chưa có cái gì ngon lành để nói, thì tôi sẽ ngậm miệng mà thôi."
Kiểm soát ý nghĩ của mình đôi khi cũng khó. Nhưng chúng ta CÓ THỂ kiểm soát những lời thốt ra từ cửa miệng. Một khi đã kiểm soát được lời ăn tiếng nói, chúng ta sẽ bắt đầu có nhiều tư tưởng lạc quan hơn, và cuộc sống cũng sẽ dễ chịu hơn.
ĐÚC KẾT:
Chúng ta trở thành những gì mà chúng ta nghĩ !
Andrew Matthews
http://www.cutiegadget.com/wp-content/uploads/2008/09/really_cute_kids.jpg
http://files.myopera.com/thanhhuy_pk/albums/438255/babyzn7.jpg
sunbeamm
26-07-2009, 12:08
Nhiều người nỗ lực rất nhiều khi nói cho người khác biết họ có một trí nhớ rất tồi tệ. Và rồi trí nhớ của họ như thế nào ? Thật chẳng ra gì! Họ có cái họ muốn. Lời nói của chúng ta ảnh hưởng đến năng lực của chúng ta.
Nói đến trí nhớ, những nhà nghiên cứu nói cho chúng ta biết là chúng ta không bao giờ thực sự quên thứ gì. Tất cả thông tin đều ở trong đầu chúng ta.
Vấn đề là nhớ lại chúng như thế nào. Điều này giải thích tại sao bạn "quên" tên của ai đó nhưng hôm sau thì nhớ được. Cái tên không rời bỏ cái đầu của chúng ta và quay trở lại vào 24 giờ sau. Nó ở nguyên chỗ cũ nhưng chúng ta đã không "nhớ" lại nó được lúc đầu.
Lời nói ảnh hưởng tiềm thức và tiềm thức lại nối kết chặt chẽ với trí nhớ chúng ta.
Nếu bạn cứ lập lại một chương trình cho tiềm thức bảo rằng "tôi nhớ hết mọi cái" thì khả năng nhớ lại của bạn sẽ được cải thiện nhanh chóng.
Tiềm thức của bạn sẽ hướng đến việc nhớ hết các con số và những cái tên và ngày càng nhớ được nhiều hơn.
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 12:10
"Bạn đúng khi nghĩ rằng liệu bạn có thành công hay không"
Herry Ford
Nếu bạn có suy nghĩ rằng bạn không thể làm được việc gì đó, điều này sẽ hạn chế sự thành công của bạn. Dĩ nhiên, nó không ám chỉ đến người luôn tự cho mình là có thể làm được mọi việc và những người luôn cho rằng mình không thể làm đựơc gì.
Mẫu người có tư tưởng "Tôi chắc chắn là ngừơi thất bại" không chịu cố gắng học hỏi, bỏ lỡ cơ hội, không làm việc hết mình vì anh ta nghĩ "Chẳng có lợi gì cả". Quả thực anh ta chẳng làm được việc.
Có người lại có tư tưởng "Tôi sẽ thành công, tôi nhất định làm được bất cứ việc gì, Tôi sẽ làm việc khi tội cầu, tôi sẽ học càng nhiều càng tốt nếu như tôi có thể, tôi nhất định sẽ thay đổi" . Và anh ta làm được điều đó.
Điều đáng nói là cả hai tư tưởng đều mạo hiểm, táo bạo. Người thứ nhất cố tình lảng tránh trách nhiệm. Anh ta có thể nói rằng "việc gì cũng khô, bạn làm giúp tôi nghe" . anh ta không có cơ hội tự khẳng định mình để thành công. Thậm chí người ta tỏ ra thương hại anh ta. Với anh ta chơi trò câm điếc tỏ ra tiện lợi và nhanh chóng.
Người thứ hai sẽ gặt hái nhiều thành công là điểu hiển nhiên, anh ta đạt đựơc mục tiêu.
Đúc kết
Bất kể sự hạn chế nào cũng đều thuộc trách nhiệm của mình. Sẵn sàng đón nhận trách nhiệm là bước khởi đầu hứa hẹn một tương lai tươi sáng.
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 12:13
Chúng ta bàn kỹ về cách chúng ta hướng đến những gì chúng ta suy nghĩ nhiều nhất. Nếu bạn có mục tiêu trong đầu, bạn sẽ nghĩ đến nó nhiều nhất vì bạn có xu hướng day đi day lại mục tiêu của mình. Nếu bạn không có mục tiêu, thì bạn sẽ quan tâm đến những gì bạn suy nghĩ nhiều nhất. Đầu óc của bạn sẽ tập trung vào những ý nghĩ nổi bật nhất và chính vì vậy nó đưa bạn đi trên con đường đó ( hướng đó ). Tóm lại, những ý nghĩ nổi bật nhất của bạn là mục tiêu của bạn.
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 12:15
Tôi đã hỏi tất cả những người luôn đề ra mục tiêu cho mình và được biết tất cả bọn họ cho rằng, chúng ta nên viết ra mục tiêu của mình.
Khi bạn đi mua sắm, bạn lập ra một danh sách hay những thứ cần chuẩn bị. Làm như vậy, bạn sẽ mua được tất cả những gì bạn cần mà không sợ bị sót món nào. Bảng danh sách giúp bạn đi đúng hướng.
Người ta lập ra cả danh sách dài cho buổi tiệc. Họ ghi ra những thứ cần mua chẳng hạn như bánh, trái, thức uống, kẹo ... Làm như vậy, họ không quên bất kỳ thứ gì.
Điều lạ thường là mặc dầu người ta ai cũng biết hiệu quả của tờ danh sách, thế nhưng chỉ khoảng 3% người áp dụng nó vào đời sống. Điều đó rất có ích và quan trọng cho cuộc đời của họ thế mà người ta cứ loạng choạng đi như người mù, họ không bao giờ lập ra danh sách những gì họ muốn và cứ liên tục tự hỏi tại sao họ chẳng bao giờ đạt được cái gì !!!
Việc lập ra danh sách không phải là việc duy nhất cần làm nhưng có nó sẽ giúp chúng ta định ra hướng đi để đạt mục tiêu mà chúng ta muốn trong cuộc sống. Thế nhưng hầu hết người ta vẫn dành nhiều thời gian để lập kế hoạch cho các bữa tiệc hơn là lập kế hoạch cho đời mình. Thế rồi họ tự nhủ tại sao họ không được hạnh phúc như họ muốn.
Danh sách rất có lợi, nó có ích cho việc đi mua sắm và có ích cho cả đời bạn.
Đúc kết.
Mục tiêu là cỗ xe chuyên chở chúng ta qua những đoạn đường thử thách mà từ đó ta lớn lên. Chúng ta luôn cần có mục tiêu, không phải vì cái chúng đem lại cho ta mà vì cái chúng làm cho ta.
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 12:19
Một lời khẳng định là một ý nghĩ tích cực mà bạn lặp lại với chính mình. Sử dụng lời khẳng định sẽ cho phép bạn chọn lựa những ý nghĩ tốt và gieo chúng vào trong tiềm thức để bạn cảm thấy hạnh phúc hơn và làm việc hiệu quả hơn.
Hãy giả định là bạn đang lái xe trên xa lộ và bạn bị đau đầu dữ dội. Đây là cơ hội để bạn liên kết sức mạnh của lời nói với sức mạnh của ý nghĩ. Bạn tự lập lại với mình "Đầu tôi cảm thấy rất tuyệt !" hay "Đầu tôi thư giãn và thoải mái".
Khi bạn bắt đầu nói như vậy, chắc chắn một giọng nói sẽ cất lên nói rằng "Cậu nói dối như cuội. Cậu đang đau kinh khủng".
Tuy nhiên nếu bạn cứ tiếp tục khẳng định điều bạn muốn, ý nghĩ là bạn đang khoẻ sẽ bén rễ trong tiềm thức của bạn và bạn sẽ bắt đầu cảm thấy dễ chịu và nửa tiếng sau thì trong đầu bạn có thể xuất hiện ý nghĩ "Tôi bị đau đầu một lúc nhưng đã hết rồi". Đó có phải là lời khẳng định không, hay chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên ?
Bạn có thể sử dụng lời khẳng định để có kết quả tương tự trong những tình huống khác.
Ví dụ khi ở trên một sân tennis bạn nên nói "Tôi sẽ chơi rất hay".
Trong một quan hệ nào đó phải nói "Ai cũng yêu thương và tôn trọng tôi và tôi cũng yêu thương và tôn trọng họ".
Đối với thái độ tinh thần của bạn thì nói "Mỗi ngày tôi trở nên tốt hơn , tốt hơn và tốt hơn".
Để được sự thịnh vượng, bạn nói : "Tôi cảm thấy hạnh phúc và giàu có".
Các cơ hội sẽ mở ra không ngừng. Khẳng định không phải là không cần cố gắng gì hết. Nó có nghĩa là bạn đã đặt điều kiện cho trí óc mình về cái mà mình muốn. Nếu bạn chọn biến nó thành một phần của đời bạn thì bạn sẽ thấy nó là dụng cụ rất đơn giản và hiệu quả. Thật ra nó quá đơn giản.
Nó không tinh vi, không phức tạp mà nếu bạn là người phức tạp thì bạn sẽ nghĩ : "Tôi không sử dụng thứ ba xu đó !" Kết quả là sau một năm, bạn vẫn là người khó hiểu, bạn cảm thấy đau đầu và vẫn không sử dụng được hết đầu óc của mình. Rõ ràng ai cũng có quyền chọn lựa.
Có một số quy tắc cần nhớ khi sử dụng lời khẳng định. Trước hết, đầu óc bạn luôn hướng đến những gì bạn nghĩ. Vì thế nếu bạn chọn lời khẳng định là "Tôi sẽ không cãi vã với chồng", hay "Tôi không bệnh" thì bạn sẽ không được háo hức lắm với kết quả ! Trí óc bạn cũng hướng về điều mà bạn nói bạn không muốn làm. Nếu bạn nghĩ đến cái đó, bạn có thể đã nghe nói đến những người dành cả đời để nói về điều mà họ không muốn và rồi ngạc nhiên khi lại nhận được chính điều đó.
Tôi nhớ lại một vài thầy giáo thường bắt tôi và các bạn khác viết những câu như "Tôi sẽ không nói chuyện trong lớp", và "Tôi sẽ không đi trễ" ... Không biết họ có nhận ra chút nào là làm thế sẽ vô tình kích thích chính những hành động đó từ học sinh hay không. Và trong lớp tôi thì kết quả là học sinh làm những việc này thật !
Nguyên tắc thứ hai để ghi nhớ những lời khẳng định trong đầu bạn là chúng sẽ có ảnh hưởng hơn nếu bạn nói ra hay viết chúng ra giấy. Nếu chỉ nghĩ thôi thì bạn sẽ lang thang sang những ý nghĩ khác, chẳng hạn : "Mình nên mua gì cho bữa ăn trưa ?" hay "Những đứa nhỏ đâu rồi ?" Viết hay nói chúng ra làm cho trí óc bạn không bị lệch hướng. Bạn cũng sử dụng những giác quan khác nên hiệu quả chắc chắn sẽ tăng lên.
Điều thứ ba cần nhớ về những lời khẳng định là việc lập đi lập lại nó rất quan trọng. Nếu bạn muốn kiến trúc lại một niềm tin mà bạn đã có hai mươi năm rồi thì cần phải kiên trì hơn. Đừng mong thay đổi cuộc sống của mình chỉ bằng cách nói "Tôi thật sự hạnh phúc!" có sáu lần.
Đúc kết.
Lời nói ảnh hưởng đến suy nghĩ và cảm xúc của chúng ta. Suy nghĩ của chúng ta lại ảnh hưởng đến điều ta nói và cảm xúc của ta. Và cảm xúc của ta lại ảnh hưởng đến điều ta nói và suy nghĩ. Đây là cái tam giác đều.
Nếu chúng ta cảm thấy không thoải mái thì thayđổi điều ta nói dễ hơn điều ta nghĩ và cảm thấy - dễ nhất là nên bắt đầu từ việc kiểm soát điều ta sẽ nói ra trước. Rất mau, cái ta nói sẽ ảnh hưởng tích cực đến cái ta nghĩ và cảm thấy. Chúng ta sẽ bẻ gãy được tam giác này và mọi việc sẽ trở nên tốt hơn.
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 12:22
Tôi nhớ khi còn nhỏ tôi được nhắc nhở là nên biết ơn đối với những điều tốt đẹp mà mình có được trong cuộc sống. Mẹ tôi bảo phải dịu dàng, phải cầu nguyện và cảm ơn vì mình được bố mẹ quan tâm, có thức ăn ngon, giường ấm, có anh và chị, có sức khoẻ tốt và tất cả những cái khác.
Tôi cũng nhớ cả thời gian khi tôi đi ngủ và mẹ nhét vào tay tôi cây bút chì và mảnh giấy để ghi ra hết những thứ mà tôi thấy mình hạnh phúc khi có được! (sau đó luôn luôn là cơn giận bừng bừng của tôi khi tôi giải thích là tôi đã không bao giờ có được cái mình muốn và thế giới thật tồi tệ đối với tôi). Tôi chưa bao giờ viết ra cái danh sách đó và không thấy việc làm đó có chút gì giá trị. Nếu Chúa có tồn tại thật thì chẳng việc gì phải để ý đến ông ta hơn cái thú vui chơi tennis của tôi.
Vài năm sau tôi mới học được cái nhìn nhận "thái độ biết ơn" theo cách hoàn toàn khác. Tôi phát hiện ra là trí óc mình có thể làm được thật nhiều việc. Tôi hiểu ra là chúng ta sẽ có được cái chúng ta nghĩ đến hay cái tiềm thức ta mong đợi. Chỉ bằng cách cảm nghĩ điều hay ta sẽ nhận được điều hay.
Chúng ta không chỉ phải biết ơn đối với cái mình có theo quan điểm tinh thần mà cả theo quan điểm khoa học. Những vị cao minh về tinh thần đã dạy rằng chúng ta nên cầu mong có phúc lành. Sự thông thái nằm ở chỗ hiểu đựơc rằng trí óc là cái nam châm hút về phía mình cái mình nghĩ đến nhiều nhất.
Nếu Fred tiếp tục phần nàn rằng mọi cái đều không ổn đối với anh ta, tiền không đủ, không người yêu hay công việc chẳng ra gì thì anh ta sẽ bị như vậy hoài. Nếu về mặt ý thức hì anh ta sẽ xem thường các cơ hội, từ chối sự giúp đỡ và ngày càng sa lầy hơn. Tiềm thức của anh ta sẽ khiến anh ta bỏ lỡ các cơ hội, và gặp toàn cái rủi để rồi thế giới của anh ta mở ra như chính ah ta dự đoán vậy. Anh ta chỉ có hình ảnh mất mát, thiếu thốn và cuộc sống của anh ta sẽ đúng như niềm tin của anh ta vậy.
Tôi đã quan sát thấy là vũ trụ rất công bằng trong việc tha thứ cho bạn, nhưng nếu một người cứ tập trung vào cái mà anh ta không có, anh ta sẽ ít nhận được cái mình muốn hơn. Tôi cũng hiểu ra rằng, những người có những quan hệ hay ho nhất là những người đánh giá mình rất cao. Những người sống cuộc sống chủ động và đầy trách nhiệm là nguời luôn hài lòng với cái mà cuộc sống ban cho mình.
Có vẻ là trong nhiều trường hợp chúng ta bị ràng buộc về mặt xã hội và thường nhìn vào mặt trái của cuộc sống. Có 10 điều hay và 10 điều dở. Chúng ta có xu hướng chú ý đến cái sai nhiều hơn. Khi Junior được 11/20 điểm trong một bài thi toán thì chúng ta không chú ý đến 11 điểm cho phần đúng mà chỉ quan tâm đến 9 điểm cho phần sai. Khi chúng ta đau đầu, chúng ta không nói "Ngực dạ dày, chân và tay tôi rất tuyệt!" Chúng ta chỉ nói : "Đầu tôi đau!" Chúng ta lo lắng về vết dơ trên cổ áo và không thấy là 99% cái áo vẫn còn sạch! Nhiều người tin rằng nếu thực tế và hợp lý thì phải chú ý đến những sai sót trước.
Ai đó đã có lần nói, "Nếu bạn đau khổ về những điều bạn muốn mà không có, hãy nghĩ đến những điều bạn không muốn và không có!" Cái gì cũng có mặt tốt của nó!
Đúc kết
Một thái độ biết ơn sẽ đảm bảo cho chúng ta chú ý đến cái mình muốn. Khi chúng ta cho là mình đang sống vui và đầy đủ thì chúng ta hài lòng với những cái mình đã có và thu hút tất cả những gì tốt đẹp về mình. Càng ngày chúng ta càng thấy mình "có mặt đúng giờ và đúng chỗ". Đó là một hệ thống thật sự. Nếu ngược lại mới đúng thì sao, càng phàn nàn và thanh khóc, càng hành động ít đi, chúng ta càng đạt được ít hơn.
Ý nghĩ là những đám mây không nhìn thấy được sẽ mang ánh sáng hay mưa đến cho bạn. ý nghĩ gieo hành động, hành động gieo kết quả.
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 12:24
Hễ khi chúng ta nghi ngờ khả năng thành công của mình, chúng ta tự hỏi những trở ngại và khó khăn mà người khác đã từng trải qua thì sao.
Chẳng hạn như Demosthenes, một diễn giả nổi tiếng đã từng khổ sở về sự ăn nói khó khăn của mình. Ông luyện nói bằng cách ngậm đá cuội ở trong miệng vì cho rằng khi làm tốt việc này thì ông sẽ có thể nói trước công chúng. Và ông đã trở thành một trong những nhà diễn thuyết nổi tiếng nhất mọi thời đại.
Helen Keller không cam chịu số phận mù loà câm điếc của mình. Cô dành trọn đời mình để giúp những người có số phận hẩm hiu hơn cô.
Abraham Lincoln làm ăn thất bại ở tuổi 22. Năm 23 tuổi ông đã thất cử vào ghế cơ quan lập pháp. Đến năm 25 tuổi, ông lại thất bại trên thương trường. Khi ông 26 tuổi, người yêu của ông qua đời, ông bị suy sụp tinh thần ở tuổi 27, ông thất cử liên tiếp vào ghế quốc hội ở tuổi 34, 37 và 39. Đến năm 46 tuổi, ông lại bị thất cử vào thượng nghị viện, thất bại khi tranh ghế Phó Tổng thống Hoa Kỳ ở tuổi 47. Đến năm 52 tuổi, ông được bầu làm Tổng Thống Hoa Kỳ và trở thành một trong những nhà lãnh đạo tài ba nhất trong lịch sử thế giới.
Menachim Begin trải qua tuổi niên thiếu cù bơ cù bất trong khu ổ chuột người Ba Lan.
Winston Churchill là một sinh viên nghèo và rất khổ sở về chứng nói lắp của mình. Về sau không những ông được giả thưởng Nobel mà còn là một trong những người có tài ăn nói hấp dẫn.
Danh sách này rất dài. Bài học ở đây là : "Bạn bắt đầu ở đâu không quan trọng, cái cốt yếu là bạn đạt đến cái đích nào". Những bất lợi đôi khi lại là lợi điểm nếu ta nhìn chúng theo cách này và dùng chúng như động lực để làm được tốt hơn, tốt hơn.
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 12:29
"Lúc nào chúng ta cũng đối mặt với những thử thách lớn mà đằng sau đó là những vấn đề hóc búa"
Đôi lúc chúng ta có ý nghĩ "Đời có đẹp không nhỉ nếu như chúng ta chẳng có vấn đề gì cả ? ". Nếu vậy chúng ta có thể thoả thích trên bãi biển suốt cả ngày mà chẳng cần lo toan gì cả. Thế thì cuộc đời bạn chẳng khác gì một con ốc biển. Con ốc biển chẳng phải lo nghĩ gì cả.
Chúng ta phải nghĩ ra cách giải quyết vấn đề và tìm ra những biện pháp mới để thực hiện chúng. Cuộc sống này luôn luôn tồn tại những vấn đề. Chúng thôi thúc chúng ta phải học hỏi, kiểm nghiệm, và vượt qua những trở ngại. Các con mèo không phải đối mặt với những vấn đề lớn. Nếu bạn là mèo thì bạn thấy mọi thứ đều dễ dàng, đơn giản. Cuộc sống của con mèo có vẻ thoải mái lắm. Nhưng ai muốm làm con mèo nào ?
Điều độc nhất vô nhị của con ngừơi là chỗ con người biết học hỏi và thu thập nhiều kinh nghiệm. Bạn có thể tạo ra những gì chưa có trên đời này. Mèo không biết viết nhạc, chó không thể thành lập công ty, ốc biển không thể đi xem phim. Tất cả những điều này chỉ có con người chúng ta mới làm được. Có nghĩa là chỉ chúng ta mới biết yêu, biết cười, biết khóc...
Ngừơi lạc quan cho rằng một vấn đề đơn giản chỉ là một cơ hội để học hỏi. Điều nay nghe có vẻ như không có gì, nhưng rất là sâu sắc. Chúng ta thấy rõ điều này ở trẻ em. Đứa bé 10 tháng tuổi xem mọi thứ xung quanh nó là một thách thức để khám phá : nào thích tạo ra tiếng ồn, nhặt vật rơi hoặc ăn uống và thậm chí thấy vui khi ném những gì chúng đang ăn. Cuộc sống đối với bé là một hành trình khám phá thú vị. Trong khi đó các bạn trẻ lại thích ném mình vào những hoạt động mạnh mẽ và mạo hiểm hơn như chạy xe, lao lên cầu thang, lao mình vào sóng...
Nếu bạn chịu khó suy ngẫm thì chắc chắn rằng bạn cũng đã từng trải qua những năm tháng đầu đời như vậy.
Thế thì quả thật không làm sao hiểu được một ngưởi lúc đầu có tư chất can đảm như vậy lại trở thành người nhút nhát sợ hãi mà ngay cả những vấn đề bình thường nhất họ cũng cho là to tát, khó khăn. May mà ngày nay nhiều người trưởng thành không có thái độ "Tôi không bao giờ làm được điều đó. Nếu không họ sẽ mãi mãi là một đứa bé trong vòng tay mẹ.
Có lý không khi chúng ta mong đợi ở trẻ em nhiều hơn là người lớn ? Chúng ta nhắc nhở chúng ở trường "con phải lo ăn học, học tất cả những chữ cái nếu không con sẽ dậm chân ở lớp đầu mãi mãi". Nói cách khác chúng ta cho chúng biết thông điệp là chúng phải ra sức học tập. Không may, nhiều người trưởng thành không nhận được cùng thông điệp như vậy!
Thỉnh thoảng lại có người quan niệm rằng cuộc sống tự ban cho ta những điều tốt đẹp à chẳng cần phải lo toan. Chúng ta, những người lớn chắc ai cũng mong và tự đòi hỏi phải tiến bộ hơn. Ta tự hỏi : "Chúng ta học những gì từ bao nhiêu năm qua? Ta có thể làm gì được trong năm này mà năm qua ta không làm được ?"
Đúc kết
Con người lớn lên từ hoàn cảnh. Như Horace nói "Cái khó ló cái khôn".
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 12:32
Có một anh chàng than rằng Thượng Đế không bao giờ nói cho anh ta biết cái gì cả. Anh ta đi hỏi bạn bè "Tại sao Thượng Đế không gửi cho tôi một thông điệp nào cả như đã từng gửi cho người khác ?" Bạn thân của anh ta trả lời dứt khoát : "Thượng Đế làm như vậy với anh qua những sai lầm của anh đấy".
Sai lầm là những thông tin phản hồi chúng ta nhận được và cần phải học hỏi từ chúng. Kẻ chiến thắng phạm sai lầm nhiều hơn kẻ thất bại. Đó là lý do họ chiến thắng. Họ sẽ nhận được nhiều thông tin phản hồi khi họ cố gắng thử nghiệm nhiều khả năng khác nhau. Vấn đề vướng mắc của những người thất bại là ở chỗ họ coi sai lầm là một gánh nặng mà không nhìn thấy những mặt tích cực của nó.
Chúng ta học hỏi nhiều điều lúc thất bại hơn là lúc thành công. Khi chúng ta thất bại, chúng ta suy ngẫm, phân tích, tập hợp lại và thảo ra một chiến lược mới. Khi chúng ta chiến thắng hay thành công, chúng ta chỉ đơn giản ăn mừng những gì chúng ta đã làm vì thế chúng ta học hỏi được rất ít khi thành công. Đó là lý do nữa để chúng ta sẵn sàng vui vẻ đón nhận những sai lầm.
Câu chuyện về Thomas Edison là một huyền thoại. Có lần một người hỏi nhà phát minh cảm thấy thế nào sau nhiều lần nỗ lực tạo ra bóng đèn điện mà không thành. Nhà phát minh trả lời rằng ông không hề thất bại mà ngược lại ông đã thành công khi phát hiện ra hàng ngàn cách không chế tạo được bóng đèn điện. Thái độ tích cực của ông với những sai lầm đó giúp Edison thành công và đóng góp được một sáng chế quan trọng cho thế giới mà bất kể ai cũng phải kính phục.
Werner Von Braun cũng biết rằng sai lầm là yếu tố cần thiết trong quá trình học hỏi và tìm tòi. Trong suốt thế chiến thứ II, ông phát triển một loại tên lửa mà người Đức hy vọng sẽ dùng để ném bom Luân Đôn. Cấp trên cho gọi ông lên hỏi sau một thời gian khá lâu khi ông đã làm không thành công 65,121 lần. Họ hỏi ông "Anh sẽ sai lầm bao nhiêu lần nữa thì mới thành công ?"
Ông trả lời "Tôi nghĩ là khoàng 5,000 lần nữa". Ông nói "Phải vấp khoảng 65,000 lần mới có đủ khả năng, kiến thức để chế tạo tên lửa. Có thể đến lúc này Nga đã mắc phải 30,000 sai lầm. Mỹ có khi không phạm sai lầm nào cả". Trong suốt nửa cuối cuộc chiến, Đức làm kinh hoàng cả thế giới bằng tên lửa đạn đạo. KHông có nước nào có loại tên lửa như vậy. Vài năm sau đó, Von Braun đã trở thành bậc thầy, người đứng đầu chương trình không gian Hoa Kỳ, đã từng đưa người đến mặt trăng vào khoảng năm 1969.
Kính tráng thuỷ, lần đầu tiên được tạo ra một cách tình cờ, khi một miếng nhựa nhỏ bị kẹp giữa hai tấm thuỷ tinh. Thế là kỹ thuật tráng thuỷ đã tồn tại qua hàng ngàn năm nay. Sai lầm và tình cờ đều có mục đích của nó.
Đúc kết
Sai lầm thực sự không phải là sai lầm. Chúng ta hãy xem xét và đón nhận những sai lầm và chấp nhận chúng như là một phần tất yếu để học hỏi. Ngược lại nếu chúng ta không nghiêm túc hay dễ dãi với chúng, chắc chắn chúng ta sẽ hối tiếc. Thành công không có chỗ cho sự lười nhác.
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 05:09
Khi tôi 10 tuổi, vật sở hữu đáng giá nhất của tôi là quả bóng. Tôi luôn giữ nó bên minh, khi ăn , khi ngủ và tôi đánh bóng nó mỗi tuần... thay vì đánh giày. Tôi biết tất cả về quả bóng- nhưng không biết gì về những cái khác, chẳng hạn trẻ con từ đâu ra. Tôi khá mù mờ trong chuyện này.
Một buổi chiều, tôi đang chơi bóng trên đường phố và làm mất quả bóng quý giá của tôi. Tôi tìm khắp mọi nơi. Tôi đoán ai đó đã ăn cắp nó.
Rồi tôi đinh ninh một người phụ nữ đang giấu trái bóng của tôi dưới áo của cô. Vì thế tôi bước đến chỗ cô và hỏi : " Cô đang làm gì với trái bóng của cháu vậy ? Nó nằm dưới áo của cô ? "
Thì ra không phải vậy ! Chiều hôm đó tôi biết được trẻ con từ đâu ra và phụ nữ trông như thế nào khi họ mang thay.
Sau đó tôi cũng tìm thấy trái bóng.
Điều ngạc nhiên nhất đối với tôi là dường như không thấy người phụ nữ nào có thai trước khi tôi được 10 tuôi, nhưng từ đó trở đi thì đi đâu tôi cũng thấy họ.
Đúc kết
Sẽ đến những lúc chúng ta sẵn sàng để biết thêm cái mới. Cho đến trước lúc đó, nhiều cái rành rành trước mắt chúng ta nhưng chúng ta không nhìn thấy.
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 05:13
Thời điểm duy nhất mà chúng ta học được cái gì đó là khi chúng ta bị thúc từ phía sau ! Tại sao ? Bởi vì không phải thay đổi thì ai cũng thấy dễ chịu hơn. Vì thế chúng ta cứ làm những cái chúng ta quen cho đến khi tông vào một bức tường gạch.
Chẳng hạn cứ lấy sức khỏe chúng ta làm ví dụ. Khi nào chúng ta bắt đầu thay đổi chế độ ăn và tập thể dục ? Khi thân thể rã rời, khi bác sĩ nói : "Nếu bạn không thay đổi cách sống thì bạn sẽ giết chết mình đấy!" Ngay lập tức chúng ta bị kích động.
Trong quan hệ, khi nào chúng ta nói cho nhau biết đã quan tâm đến nhau như thế nào ? Khi hôn nhân đã tan vỡ, khi gia đình đã ly tán !
Trong việc học, khi nào chúng ta dốc sức vào học ? Khi chúng ta thi trượt .
Trong kinh doanh, khi nào ta thử nghiệm những ý tưởng mới và thực hiện những quyết định khó khắn ? Khi chúng ta không thanh toán được nợ nần.
Khi nào chúng ta học được điều gì đó về phục vụ khách hàng ? khi khách hàng đã đi hết.
Khi nào chúng ta thường cầu nguyện ? Khi cuộc sống chúng ta chẳng ra gì !
Chúng ta học được những bài học quí giá nhất khi mọi việc trở nên khó khăn nhất.
Bạn thực hiện quyết đinh quan trọng nhất của đời bạn khi nào ? Khi bạn ngã quỵ - sau những tai học, những cú sốc, khi bạn bị táng vào đầu.Đó là khi chúng ta tự nói với mình "Tôi đã chánh cảnh nghèo lắm rồi, chán bị đối xử tệ bạc, chán bị chê cười. Tôi sẽ làm cái gì đó ".
Chúng ta ăn mừng thành công nhưng ít học được điều gì từ nó. Thất bại thì đau đớn thật nhưng chúng ta được mở mắt ra. Khi hồi tưởng lại, chúng ta luôn thấy những " Tai họa " Chính là những bước ngoặt .
Những người biết làm việc không đi tìm cái rắc rối nhưng khi bị tát vào mặt, họ tự hỏi: "Mình có cần phải thay đổi điều mình đang nghĩ và cái mình đang làm không? làm sao để mình trở nên tốt hơn hiện tại?"
Người thất bại thì lờ đi những lời cảnh báo. Khi nhà sập xuống họ lại hỏi: "Tại sao điều này lại xảy đến với tôi?"
Chúng ta là kết quả của các thói quen. Chúng ta làm những điều chúng ta thường làm cho đến khi bị buộc phải thay đổi.
Mary bị bạn trai bỏ. Chán nản, cô nhốt mình trong phòng ngủ một tuần. Rồi cô bắt đầu gọi điện cho bạn cũ và làm quen với bạn mới. Cô chuyển nhà và đổi việc làm ngay sau đó.
Sáu tháng sau, cô trở nên hạnh phúc và tự tin hơn bao giờ hết. Cô nhìn lại "tai họa" mất người yêu như là điều tốt đẹp nhất từng xảy ra với cô.
Fred bị sa thải. Không tìm được việc, anh ta bắt đầu tự kinh doanh. Lần đầu trong đời anh ta được làm ông chủ của chính mình và được làm bất kỳ điều gì anh muốn. Anh vẫn có những khó khăn nhưng cuộc sống của anh có ý nghĩa và sự phấn khích mới - tất cả nhờ cái tai họa đó.
Vậy thì cuộc sống có phải là một chuỗi những tai họa đau khổ không ?
Không phải vậy. Vũ trụ luôn thử thách chúng ta bằng những cái khúc khuỷu nhẹ nhàng. Nếu chúng ta lờ đi thì búa tạ sẽ đến.
Trưởng thành là việc khổ nhất khi ta cố cưỡng lại nó...
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 05:17
Có cái gì đó vượt quá sự hiểu biết của chúng ta...
Khi một đứa trẻ sinh ra với bệnh Aids, khi một bà mẹ trẻ bị bắn trong một vụ cướp đường, khi cả làng bị một cơn lũ quét sạch, và chúng ta thì cứ thắc mắc "Tại sao?"
Đối với những việc này dường như không có câu trả lời. Nhưng trên "bình diện cuộc sống hàng ngày", chúng ta có thể tìm thấy một số cách giải thích.
Bạn có bao giờ để ý thấy những việc nào đó chỉ xảy ra đối với những người nào đó ? Louise bị sa thải sáu tháng 1 lần, Frank năm nào cũng bị kiện, và Jim thì mỗi lần đi chơi là bị ngộ độc thức ăn.
Có một số việc không bao giờ xảy ra đối với những người này nhưng lại xảy ra với những người khác và đó là bài học cho họ.
Jim thì không bao giờ bị sa thải, Lousie không bao giờ phải đi hầu tòa và Frank không bao giờ phải gửi bưu thiếp đi từ trong bệnh viện.
Chúng ta có thể phản ứng với tất cả điều này theo một trong ba cách sau. Có thể chúng ta sẽ nói:
"Đời tôi là một chuỗi những bài học mà tôi phải học theo một thứ tự hoàn hảo".
(Cách lành mạnh nhất, đảm bảo được sự thanh thản tối đa).
"Cuộc đời là một cuộc xổ số, nhưng tôi tận dụng tất cả những gì xảy ra " .
(Chọn lựa tốt thứ hai - cho ra một cuộc sống chất lượng trung bình ).
"Tại sao những điều tồi tệ luôn xảy ra với tôi?"
( Bảo đảm bạn sẽ hết sức đau khổ và phiền não ).
Đời liên tục cho ta bài học. Nếu không chịu học lần này chúng ta phải học lần sau, lần sau nữa...
Dù có gọi nó là một sự sắp xếp hoàn hảo hay là diễn biến tự nhên của sự kiện thì nó vẫn cứ xảy ra dù bạn thích hay không thích. Chịu trách nhiệm hay than thở rằng bạn là nạn nhân, chống lại hay lờ nó đi, nó vẫn cứ xảy ra.
Nó xảy ra trong cả cuộc đời bạn.
Mỗi lần một người hàng xóm chửi bới bạn, ông bán hàng bán đắt cho bạn hay người yêu bỏ bạn mà đi thì lúc đó rành rành là bạn có một bài học cho mình.
Nếu chúng ta đau khổ 7 ngày một tuần, chắc chắn chúng ta đã bỏ lỡ một bài học.
Khi chúng ta cứ mất việc, mất người yêu hay mất tiền... đó là dấu hiệu cho thấy ta đã không quan tâm. Giống như một người phụ nữ đã nói : "Tôi cứ gặp hoài vấn đề này trong nhiều hoàn cảnh khác nhau ! "
Điều tồi tệ nhất chúng ta có thể nói là: "Thật không công bằng!"
Đúc kết :
Chúng ta không phải sinh ra để chịu hình phạt. Chúng ta sinh ra để được học.
Mỗi sự kiện đề có chức năng cảm hóa chúng ta , và tai họa là công cụ mạnh mẽ nhất giúp chúng ta thay đổi suy nghĩ của mình.
Hãy hành động như là mỗi sự kiện có mục đích riêng của nó thì cuộc đời của bạn sẽ có mục đích.
Hãy tìm hiểu tại sao bạn cần có kinh nghiệm, hãy chinh phục nó và bạn sẽ không phải học một lần nữa
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 05:21
Chúng ta thường xuyên trì hoãn những bài học quan trọng nhất.
Chúng ta có thể nhìn vào quan hệ chẳng mấy tốt đẹp với mẹ mình và nói: "Sau tất cả những việc tồi tệ mà mẹ tôi đã làm, tôi có thể làm bất kỳ việc gì nhưng không thể thương nổi bà ".
Đúng vậy ! Ngay bây giờ thì bạn có thể làm bất kỳ việc gì trừ việc đó.
Đó là tại sao bạn phải học bài học này .
Trưởng thành là bắt đầu một cái gì đó mới mẻ !
Có thể tôi sẽ đi đến một thành phố khác, tôi có thể khởi đầu một cái gì đó mới mẻ.
Lầm rồi !
Thường thì nơi tốt nhất để khởi đầu là nơi bạn đang đứng! Hãy lấy Fred làm ví dụ. Anh ta nợ nần đến nửa số hàng xóm. Fred tự nhủ: "Có lẽ mình cần phải dời nhà đi!"
Nhưng khi dọn đi rồi, anh ta vẫn mang theo suy nghĩ và thói quen của mình, và đó chính là cái tạo nên cuộc đời anh ta. Fred chuyển nhà đến thành phố khác và lại lâm vào tình huống tương tự, anh ta có một mớ chủ nợ khác.
Nếu bạn là một người phung phí thì dù có di cư sang Mỹ, bạn vẫn là kẻ vung tay quá trán.
Lời khuyên tốt nhất cho Fred là: "Trước khi đổi địa chỉ, hãy thay đổi suy nghĩ của bạn trước ".
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 05:24
Cách tốt nhất để đánh bại nỗi lo sợ là đối mặt với nó. Bởi vì chúng ta sẽ bị kéo về phía những kinh nghiệm mà chúng ta cần học, chúng ta thường lôi cuốn về phía mình những điều mà chúng ta sợ.
Vì thế, nếu bạn rất sợ bị mắc nợ thì bạn có cơ hội được kinh qua điều này. Nếu bạn sợ cô đơn, bạn sẽ bị như thế. Nếu bạn sợ phải bị quê thì bạn sẽ bối rối. Đó là cách mà cuộc sống giúp bạn trưởng thành .
Đúc kết
Mỗi chúng ta đều là nguyên nhân của vấn đề. Suy nghĩ của chúng ta tạo nên hoàn cảnh của ta. Khi chúng ta thay đổi, chúng ta sẽ làm cho hoàn cảnh thay đổi . Trừ khi bạn đã học bài học về nợ nần, công việc hay người yêu.
Còn nếu không thì bạn cứ :
_ Đeo mãi bài học đó.
_ Cứ học hoài bài học đó trong những bối cảnh khác nhau.
Cuộc sống đi theo cách này. Chúng ta bị đụng những viên đá cuội như những dấu hiệu báo động.
Khi chúng ta lờ những viên đá này, chúng ta sẽ bị đụng những viên gạch
Mà nếu không để ý đến những viên gạch thì những tảng đá lớn sẽ đè bẹp chúng ta.
Nếu chúng ta trung thực, chúng ta có thể thấy là chính mình đã lờ đi những dấu hiệu cảnh báo. Và rồi chúng ta lại lo lắng hỏi: "Tại sao lại là tôi chứ ?"
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 05:28
"Chỉ khi gặp vực thẳm
Chúng ta tìm được kho báu của cuộc đời.
Chi khi bạn sẩy chân
Bạn biết điều gì có ý nghĩa
Chính nơi bạn ngại vào
Là nơi bạn mong được đến nhiều nhất".
Joseph Campbell
Cuộc sống không phải luôn đau khổ - nhưng đau khổ vẫn là lý do chính làm ta thay đổi. Nếu không có đau khổ, ta cứ mãi giả vờ.
Cái tôi của bạn bảo: "Tôi không sao!". Nhưng khi đối diện với đau khổ, chẳng hạn khi quá cô đơn, lo sợ , ta trở nên dễ bị tổn thương. Cái tôi của ta không có câu trả lời nữa, và chúng ta trở nên cởi mở hơn. Chính sự đau khổ buộc chúng ta nghiêm túc và chín chắn hơn.
Thật dễ triết lý về nỗi đau khổ của người khác ! Chúng ta nhìn người khác và nói "Bị phá sản sẽ là một kinh nghiệm lớn cho anh ta".
Hay chúng ta nói về một người: " Chính việc ly dị đã làm cho cô ta đứng được trên đôi chân của mình".
Tất cả chúng ta đều đồng ý "Chính thử thách đến với chính chúng ta thì chúng ta không nhiệt tình được như vậy.
Chúng ta nói "Tại sao thế này? Hãy cho tôi thử thách dễ dàng hơn ".
Thật không may, những thử thách thật sự không bao giờ dễ dàng
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 05:29
Cuộc sống như một cái thang. Muốn tiến lên thì bậc bạn đang đứng phải vững vàng dù cho đó là công việc , quan hệ, tiền bạc hay bất kỳ cái gì khác. Một khi đã vững chãi trên một bậc, bạn có thể bước lên bậc tiếp theo. Mỗi người bước đi theo mỗi cách khác nhau:
" Tôi ghét bậc thang này - Tôi muốn được ở trên bậc khác". Đó là khi bạn cứ bị dính chặt vào bậc đó.
"Tôi muốn đi trên thang của người khác ". Đó gọi là sự ghen tỵ.
"Mẹ kiếp cái thang này. Tôi phải nhảy xuống thôi ". Đó gọi là tự tử.
Bất cứ khi nào bị mắc lại trên một bậc , chúng ta phải tự hỏi : " Mình đã lơ là chuyện gì?"
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 05:33
Chẳng có lúc đó! Nhưng bạn có thể học để xử lý mọi cái tốt hơn.
Khi bạn "Đăng ký" để được sinh ra, bạn đã tham gia "lớp học cuộc đời", nghĩa là chừng nào bạn còn thở thì bạn còn phải học.
Chúng ta luôn nghĩ là một khi đã qua được trường tiểu học , trung học, đại học... khi chúng ta đi làm thì mọi việc sẽ dễ hơn. Không phải vậy. Không ai cho chúng ta biết trước điều gì cả. Vì thế chắc chắn là chúng ta sẽ bực bội.
Chúng ta có thể cho rằng người khác đang đi trên con đường dễ dàng hơn.
Nếu nhìn từ một khoảng cách nào đó , nhưng họ cũng đang có vấn đề của họ...
Một người đàn ông có vẻ như đang dạo chơi. Ông ta hưởng lương hưu cao, có nhà riêng, có xe đẹp và ăn trong những nhà hàng sang trọng.
Nhưng chúng ta không biết là ông đang kiện công ty bảo hiểm...
Mái nhà của ông bị dột...
Con trai ông nghiện ma túy...
Và một tên trộm nào đó vào giờ này ngày mai sẽ lấy cắp chiếc xe tốt của ông ta.
Andrew Matthews
sunbeamm
26-07-2009, 05:34
Khi mọi việc quá dễ dàng thì chúng ta muốn nó khó hơn.
Chúng ta tự nhủ "Việc này nhắm mắt tôi cũng làm được! Tôi cần thử thách".
Khi cuộc sống quá đơn giản thì chúng ta lập gia đình! Khi đã có nhà, chúng ta kiếm nhà lớn hơn!
Không phải chỉ thế giới làm khổ chúng ta mà chính chúng ta...
sunbeamm
26-07-2009, 09:25
Hãy nhìn vào tâm trí của bạn. Khi bạn băng qua đường, bạn có tập trung vào mỗi bước đi không? Khi bạn nhai kẹo, bạn có nghĩ đến viên kẹo không? Khi bạn ăn cơm, bạn có phải nghĩ đến việc tiêu hóa nó không? Khi bạn đi ngủ, bạn có phải tập trung vào việc tiếp tục thở không?...
Bạn đâu có cần phải ý thức khi làm những việc này, đúng không? Bạn làm theo tiềm thức. Chúng ta có thể nói rằng trí óc của chúng ta giống như tảng băng. Phần chúng ta thấy là phần ý thức, và phần lớn hơn mà chúng ta không nhìn thấy là tiềm thức. Phần tiềm thức của chúng ta chịu trách nhiệm với hầu hết những kết quả mà chúng ta đạt được trong cuộc sống.
Khi có những chuyện lặp đi lặp lại trong cuộc sống của mình thì đó chính là phần trí óc ta phải chịu trách nhiệm. Rất nhiều người trong chúng ta có những khuôn mẫu cư xử - tức là những kinh nghiệm cũ hay hành vi giống nhau trở đi trở lại hoài.
Bạn có biết người nào mà lúc nào cũng đến muộn không? Tôi từng chơi tennis với một anh chàng luôn đến trễ. Chúng tôi định chơi tennis trước giờ đi làm ở sân Hilton. Tôi nói với anh ta: "David, chúng ta sẽ chơi tennis vào 7 giờ sáng mai nhé?" Anh ta trả lời: "Tôi sẽ đến đó". "Anh có nghe mấy giờ chưa?", "7 giờ sáng. Tôi sẽ đến!"
Đúng như dự đoán, lúc 7:15 sáng hôm sau David đến. Anh ta đưa ra lý do: "Con tôi mượn vợt của tôi và để dưới giường của nó". Tuần sau cũng thế. David đến lúc 7:16. Lý do là: "Tôi chỉ tìm được một chiếc giày!". Tuần tiếp theo, anh ta đến đúng 7:15. "Vợ tôi bệnh và thằng con khóc quá".Và tiếp tục là pin hết, cúp điện, mất chìa khóa xe, và đồ lót bị ướt hay còn để trong máy giặt.
Rốt cuộc tôi nói: "David, chúng ta hãy giao kèo. Cứ mỗi phút anh bị trễ thì anh phải chịu phạt 1 đô la". Anh ta bẽ mặt quá nên không bao giờ chơi tennis nữa!
David nghĩ anh ta là nạn nhân. Anh ta đã không cố gắng một cách có ý thức để đến trễ. Nhưng trong tiềm thức anh ta đã lập một chương trình luôn nói là "bạn lúc nào cũng trễ"... và chương trình đó làm chủ cuộc đời của anh ta.
Nếu David ngẫu nhiên dậy sớm và thấy mình sẽ đến đúng giờ thì chương trình bên trong này của anh ta sẽ khiến anh ta đụng phải một cái cây, lạc vào một con đường lạ. Và rồi anh ta sẽ hít sâu vào và nói "Lại thế nữa - Tôi sẽ lại bị trễ!"
Mẫu bi kịch
Có lẽ bạn biết những người có mẫu này. Cuộc sống của họ là một chuỗi bi kịch. Bạn gặp họ trên đường phố và lỡ dại hỏi họ: "Anh có khỏe không?", thì ngay lập tức bạn sẽ được biết là con mèo của họ vừa mới chết, chiếc xe họ mới phải sang lại, bố họ vô tình làm cháy nhà, và họ vừa mới được chẩn đoán là mắc một chứng bệnh gì hết sức nghiêm trọng mà bạn chưa bao giờ nghe nói đến.
Bất cứ khi nào mà cuộc sống của họ tưởng như bắt đầu trôi qua êm ả thì một giọng nói trong tiềm thức của họ thì thầm, "Ê, không dễ thế được!" và rất mau chóng, một bi kịch khác xảy đến. Họ mất việc làm, họ phải giải phẫu, họ bị bắt...và mọi thứ lại trờ lại bình thường.
Chúng ta sẽ xem chúng ta có thể làm gì với những mẫu này sau, và bây giờ thì hãy nhận dạng thêm một ít nữa.
Mẫu tai nạn
Một số người có tài gặp tai nạn. Cả đời họ cứ bị trật thang té, hay đụng xe, ngã trên cây xuống, giật điện và bị tai nạn xe hơi. Tôi biết một nhân viên bảo hiểm trong 20 năm đầu đời đã sở hữu đến 5 chiếc xe hơi từ ngày sinh nhật thứ 16 của cô ta. Cô ta bảo tôi: "Cứ mỗi khi tôi mua một chiếc xe mới thì ai đó tông vào đuôi xe tôi. Sau 5 lần tai nạn như thế, tôi không thèm mua xe mới nữa cho an toàn".
Mẫu bệnh hoạn
Bạn có biết ai có mẫu này không? Một số người cứ phải cảm lạnh 20 lần trong một năm. Một số người cứ mỗi khi có sự kiện lớn gì đó là phát bệnh. Có người thì thấy bệnh vào mỗi sáng thứ Hai.
Mẫu lộn xộn
Một số người thích sự lộn xộn. Họ không cố tình nhưng quán tính khuôn mẫu của họ quá mạnh! Bàn làm việc của họ lộn xộn, hồ sơ bề bộn, tóc tai bờm xờm. Nếu bạn đi theo sau và thu dọn mọi thứ cho họ thì rồi trong vòng 20 phút, văn phòng, giường ngủ và xe hơi, hộp đồ ăn của họ, tất cả đều lại như vừa mới qua một trận cuồng phong.
Mẫu cháy túi
Bạn có gặp ai lúc nào cũng cháy túi chưa? Đó không phải là cái chúng ta lâm vào mà là chính chúng ta tạo ra tình trạng đó cho mình! Những người có mẫu này tuân theo một chương trình tự động. Bất kỳ khi nào họ có tiền thừa là họ tìm nơi nào đó để tiêu cho sạch. Giống như bạn bị ngứa và phải gãi, họ có tiền và phải...xài. (Nếu bạn là thương gia thì coi chừng bị nhồi máu cơ tim!) Thường thì họ không bao giờ nhận biết cái gì đang xảy ra! Họ nghĩ rằng đó là do nền kinh tế, do chính phủ hay lương của họ không thỏa đáng nên đã làm họ phải khốn đốn. Nhưng nếu anh tăng lương họ gấp đôi thì họ cũng bị rỗng túi! Thật ra lý do những người trúng số thường sạch tiền, đó là do khuôn mẫu bên trong của họ nói: "Tiền này không chính đáng. Nó không có ý nghĩa. Nên tiêu vào việc gì đó cho xong".
Mẫu không thể thay thế được
Nếu bạn thuộc mẫu này thì bạn sẽ nghĩ là ngay sau khi bạn lên đường đi nghỉ phép được 3 phút là văn phòng của bạn sẽ rối tung lên và tất cả nhân viên của bạn sẽ rất khổ sở. Nếu có mẫu này thì hệ thống niềm tin và thái độ của chúng ta sẽ giúp chúng ta tạo ra và duy trì tình huống đó. Chúng ta cứ luôn tin rằng ngay khi chúng ta rời đi thì tất cả biến thành địa ngục.
Mẫu thay đổi công việc
Một ông bạn đang nghĩ đến chuyện thay đổi công việc đến gặp tôi mới đây và bảo rằng: "Công ty này đang làm cho tôi dẫm chân tại chỗ, sản phẩm của chúng tôi không đủ chất lượng và tôi không đủ tiền thuê nhà".
Tôi hỏi: "Anh làm công việc này được bao lâu rồi?"
Anh ta trả lời: "Hai năm".
Tôi nói: "Vậy công việc trước thì sao?"
"Hai năm", anh ta nói.
"Thế còn trước đó?"
"Hai năm".
"Và trước đó nữa?"
"Khoảng 24 tháng".
Tôi nói: "Thế vấn đề là do đâu - anh hay là công ty?"
Anh ta trả lời: "Do tôi!"
Tôi nói: "Nếu là do anh thì tại sao lại đổi công ty!"
Trong lúc nói chuyện, tôi kể cho anh ta nghe về một người bạn của tôi đã thay đổi công việc 5 lần trong 11 tháng qua. "Thật ra tôi dám cá hết gia sản của tôi là cô ta sẽ không còn làm công việc hiện tại trong năm tới". Chiều hôm đó cô ta gọi điện và cho tôi biết là cô ta đã bỏ việc! Quả là tôi đã không liều nếu dám cá như vậy!
Bây giờ thì cô ta bảo tôi là cô ta rất sung sướng vì thế chúng ta không thể nói mẫu này là tốt hay xấu. Chỉ đơn giản là thật có ích khi chúng ta nhận ra được là chúng ta đang hành động theo mẫu.
Còn có một mẫu khác. Đó là: "Con người thật xấu xa, cuộc sống thật kinh khủng, tại sao chuyện này lại xảy ra với tôi, tôi ước gì có thể chết đi!" Rõ ràng là chúng ta có xu hướng tạo ra hoàn cảnh của mình và cái này cũng chẳng có gì vui lắm!
Mẫu "tôi chỉ kiếm đủ sống"
Đối với mẫu này, tư duy có ý thức và tiềm thức giới hạn chúng ta vào một tình huống mà cuộc sống là một cuộc chiến đấu và chúng ta chỉ "sống sót".
Bạn có liên quan đến mẫu nào trên đây không?
Mẫu "tôi lúc nào cũng bị lỡ cơ hội" (không gặp thời)
Nó biểu lộ trong việc cho rằng chúng ta được sinh ra, bắt đầu đi học, làm kinh doanh, đi nghỉ...quá sớm hay quá trễ! Chúng ta lúc nào cũng có mặt đúng chỗ nhưng sai giờ! Cũng như thế, chúng ta có tài thật nhưng giáo viên không giỏi, hay chúng ta có không đúng tài, hoặc giáo viên tốt, tài năng không có để phát hiện ra được năng khiếu của chúng ta....
Mẫu "người khác lúc nào cũng ăn bớt của tôi"
Chúng ta có cần phải nói thêm không nhỉ? Chúng ta đã bắt đầu bằng cách nhìn vào một số mẫu tiêu cực. Tuy nhiên, có những mẫu tích cực mà bạn có thể có.
Mẫu "tôi lúc nào cũng khỏe mạnh"
Tình trạng sức khỏe của chúng ta được quyết định bởi chương trình mà chúng ta lập cho mình. Nó nói cho bạn biết bạn là ai và cái gì sẽ xảy ra với bạn.
Bạn có biết người nào "Luôn có mặt đúng nơi vào đúng giờ không?" Họ đầu tư kinh doanh khi cơ hội vừa đến và họ bán nhà ngay trước khi người ta xây nhà tạm giam cạnh nhà họ. Họ đi nghỉ và gặp ngay những tỉ phú chịu chi phí cho họ đi vòng quanh châu Âu. Và bạn nghĩ "Làm sao họ làm được như thế nhỉ? Ước gì tôi chỉ may mắn bằng nửa họ!" Có mặt đúng nơi vào đúng giờ là một mẫu.
Còn mẫu "đi đâu tôi cũng làm ra nhiều tiền?" Một số người như vậy thật! Hay "Khi mua cái gì tôi cũng trả được giá cả?". (và đối lập với nó là "Lúc nào tôi cũng bị ăn chẹt!")
Những mẫu khác nữa là "tôi tin vào con người và họ lúc nào cũng đối xử tốt với tôi" và "cái gì tôi làm lúc nào cũng vui và dễ dàng".
Chúng ta cứ giả sử là bạn muốn theo các mẫu tốt. Vậy còn những mẫu bạn không muốn theo? Vì vậy chúng ta phải tự hỏi mình: "Những mẫu chết tiệt mà tôi bị vướng-khi nào chúng sẽ thay đổi? Khi nào thì chúng chấm dứt? Câu trả lời là: "Cuộc sống thay đổi khi chúng ta thay đổi!"
sunbeamm
26-07-2009, 09:26
Thay đổi mẫu không phải lúc nào cũng dễ, nhưng có thể làm được.
Dù cho bạn đang ở đâu, bạn cũng có thể đến được nơi mà bạn muốn, và hãy xem cách thức thực hiện điều đó thông qua quyển sách này.Bạn nên nhận ra ngay ở đây một điều.
Ngay khi chúng ta quyết định thay đổi, chúng ta gặp phải những cản trở. Chúng ta luôn gặp thử thách phải xem lại mình có nghiêm túc muốn thay đổi hay không.Hãy giả sử là bạn quyết định ăn kiêng. Đây là tuần mà bạn phải gạt bỏ những thứ không tốt cho bạn.
Chính trong tuần này bạn nhận được nhiều thư mời dùng bữa tối, tiệc cocktail hay lễ kỷ niệm...Tất cả những thay đổi luôn đầy thử thách, nhất là trong giai đoạn ban đầu.Cứ tưởng tượng bạn đã quen với việc ăn mặc xuềnh xoàng. Khi mặc vào bộ đồ tốt nhất, bạn làm nó bị dơ không thể tẩy được. Bạn có thể bị dầu đổ trên chân ngay khi đi từ phòng ngủ vào phòng tắm, mà lại ngay cái bộ đồ tốt nhất! Bạn sẽ nghĩ là: "Ừm, tôi là vậy đó. Tôi không thể thay đổi được".
Sự thật là bạn có thể thay đổi, nhưng cái mẫu cũ cứ bám ríu lấy bạn.
Vậy làm cách nào để chúng ta thay đổi?
Trước hết phải hiểu là tất cả thay đổi đều gặp trở lực. Tóm lại, phải sẵn sàng đối đầu với nó.
Sự hình thành khuôn mẫu cư xử
Chúng ta bắt đầu hình thành khuôn mẫu cư xử ngay từ khi mới sinh ra. Khi chúng ta còn nhỏ, chúng ta khóc vì nhiều lý do: chúng ta khát, nóng, lạnh, cô đơn, bực bội, muốn được âu yếm, khó thở, bị ướt, bị đói, muốn có đồ chơi và vân vân...Khi chúng ta khóc, thường thì bố mẹ tưởng chúng ta chỉ đói. Như vậy cứ mỗi khi muốn đáp ứng yêu cầu gì đó của chúng ta thì chỉ việc bỏ cái gì đó vào mồm chúng ta.
Vậy nếu bạn hút thuốc, hay uống rượu hoặc ăn nhiều, bạn không cần phải tìm hiểu xem những thói quen này bắt nguồn từ đâu. Khi bạn bực bội, cô đơn hay chán nản, bạn nghĩ ăn một cái gì đó trong tủ lạnh sẽ giúp ích cho bạn nhất.
Vậy việc hút thuốc hay uống rượu phần nào cũng là phản ứng có điều kiện tương tự.
Cũng vì những lý do tương tự, nhiều phẩm chất hiện tại của chúng ta là kết quả của kinh nghiệm quá khứ.
Trong những năm đầu đời, chúng ta cởi mở nhưng cái đầu rỗng tuếch: chúng ta tiếp thu thông tin như một miếng xốp. Nhờ quan hệ đầu tiên với bố mẹ, chúng ta có được những quan hệ to lớn về sau và họ ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta sau này.
Một phần có ý thức và một phần tiềm thức,chúng ta tạo ra những khuôn mẫu cư xử trong đời sống của mình phản ánh những kinh nghiệm mà chúng ta đã trải qua khi sống cùng bố mẹ. Chẳng hạn, chúng ta:
-Quan hệ với những người giống bố mẹ chúng ta. Ví dụ, chúng ta làm việc cho những ông chủ có tính cách y chang như bố hay mẹ ta.
-Phát triển những quan hệ giống như quan hệ của bố mẹ ta với người khác. Nếu cha mẹ chúng ta dịu dàng và quan tâm, chúng ta cũng trở nên như thế. Nhưng cũng có thể là do chúng ta hình thành một bức tranh tiềm thức từ khi còn nhỏ và bức tranh này bảo là, chẳng hạn "đàn ông thực sự phải cao, ngăm đen và ít nói" (như cha tôi). Tuy không nhận biết tí nào về những điều này ở mức độ có ý thức, nhưng chúng ta sẽ tìm đối tượng để lấp vào bức tranh này.
Cũng tương tự, tính chất quan hệ của chúng ta với bố mẹ sẽ tạo ra những mẫu của nó. Nếu lúc nhỏ chúng ta phải chịu sự phủ nhận hay mặc cảm tội lỗi thì chúng ta lại tiếp tục quan hệ với những người xem chúng ta như người "xấu". Nếu được yêu thương và khuyến khích, thì chúng ta lại có xu hướng tiếp xúc với những người đối đãi tốt và tôn trọng chúng ta.
Tóm lại, chúng ta thu hút đối tượng mà chúng ta mong đợi và những người xung quanh sẽ đối xử với chúng ta theo cách mà chúng ta tin là mình xứng đáng được nhận.
Đây chỉ mới là sự lướt qua bề mặt. Tuy nhiên, nhìn nhận vấn đề là đã giải quyết nó một nửa, biết được những khuôn mẫu của bạn và nguồn gốc hình thành của chúng là điều rất cần thiết.
Đúc kết
Chúng ta sẽ không bị mắc kẹt vĩnh viễn với những mẫu cư xử nếu chúng ta muốn thay đổi. Những mẫu tiêu cực cũ sẽ còn bám ta dai dẳng nhưng không phải là không bao giờ dứt được. Hãy luôn suy nghĩ tích cực về bản thân và các điều kiện, hoàn cảnh của bạn. Những nguyên tắc về tinh thần cho điều này không phải là dễ nhưng phần thưởng cho chúng thật lớn lao. Hãy luôn nói tốt về bản thân bạn và xem như bạn đang sống theo cách mà bạn muốn. Bạn sẽ tạo ra được những mẫu mới và hạnh phúc.
Hãy nghe những băng cassette khuyến khích tinh thần và đọc những sách về thành công. Hãy học hỏi người khác, bạn sẽ viết lại được mẫu mà bạn muốn.
Ngoài ra, chọn những cái "đúc kết" trong quyển sách này để loại bỏ những thứ làm sa lầy cuộc sống của bạn và củng cố những mẫu sẽ đưa bạn tiến về phía trước.
sunbeamm
26-07-2009, 09:38
Bạn có bao giờ để ý là khi bạn cảm thấy vui thì những người xung quanh bỗng trở nên thật dễ thương không? Làm sao mà họ thay đổi như vậy, bạn không thấy buồn cười sao?
Thế giới xung quanh là sự phản ánh của chính chúng ta. Khi chúng ta thấy căm ghét bản thân thì chúng ta ghét cả người khác. Khi chúng ta thích bản thân mình thì thế giới thật tuyệt vời.
Hình ảnh của chính chúng ta là dấu ấn quyết định cách chúng ta cư xử, đối tượng chúng ta giao du và cái gì chúng ta sẽ làm và không làm. Tư tưởng và hành động của chúng ta bắt nguồn từ cách chúng ta nhìn nhận bản thân mình.
Bức tranh về chính chúng ta sẽ được tô màu bởi kinh nghiệm, thành công và thất bại của chúng ta, suy nghĩ của chúng ta về bản thân và phản ứng của người khác đối với chúng ta.
Tin hình ảnh này là có thật, chúng ta chỉ sống trong phạm vi các bức tranh này.
Vì thế hình ảnh về bản thân chúng ta sẽ quyết định:
-Chúng ta thích mọi điều xung quanh và thích sống với điều đó đến mức độ nào.
-Mức độ thành công chúng ta đạt được trong cuộc sống.
Chúng ta là người mà chúng ta tin mình sẽ trở thành. Chính vì thế, tiến sĩ Maxwell Maltz, tác giả của cuốn sách bán chạy nhất tên là "Điều khiển học - Tâm lý" đã viết "Mục tiêu của tất cả các liệu pháp tâm lý là thay đổi hình ảnh của một cá nhân về chính bản thân họ".
Nếu các bạn cho là mình kém cỏi về toán học, bạn sẽ luôn gặp khó khăn với các con số. Có thể do những kinh nghiệm không hay trước đây, bạn hình thành một thái độ cho là: "Dù thế nào tôi cũng không thể làm toán được". Vì thế bạn không cố gắng. Thông thường, bạn sẽ tuột dốc ngày càng nhanh hơn. Nếu có khi làm được, bạn sẽ nghĩ: "Chỉ là may mắn thôi". Khi bạn không thành công, bạn nói: "Thấy chưa! Điều đó chứng tỏ là tôi không thể làm được".
Có thể bạn còn bảo người khác là bạn không thể làm tính cộng. Bạn càng nói với anh mình, chồng mình, hàng xóm hay nhân viên ngân hàng của bạn là bạn không làm được thì bạn càng tin như vậy, và hình ảnh này càng ăn sâu vào tâm trí bạn.Bước đầu tiên để cải thiện mạnh mẽ các kết quả của chúng ta là cách chúng ta nghĩ và nói về chính bản thân mình. Một người học chậm có thể bắt đầu học nhanh hơn ngay khi anh ta thay
đổi ý nghĩ về khả năng của chính mình. Nếu hình ảnh về bản thân bạn bảo bạn là bạn có khả năng phối hợp tốt, bạn sẽ học những môn thể thao mới nào đó một cách dễ dàng. Nếu bạn tự nhủ là bạn không thể làm, bạn sẽ mất thời gian lo lắng là bạn sẽ làm rơi banh và làm rơi thật.
Chừng nào bạn còn nghĩ mình là người luôn rỗng túi thì bạn sẽ thiếu tiền hoài. Nếu bạn xem mình là một người chiến thắng về tài chính, bạn sẽ luôn đầy đủ.
Hình ảnh về bản thân giống như cái nhiệt kế buộc chúng ta luôn hành động trong thang độ của nó. Có thể Fred chỉ mong là mình được hạnh phúc trong 50% thời gian. Vì thế khi được vui hơn, anh ta nghĩ "Hãy chờ xem! Không thể tốt lành như vậy được! Bất kỳ lúc nào một cái gì đó tồi tệ có thể xảy ra". Khi điều đó xảy ra thật, Fred sẽ hít sâu vào và buột miệng: "Tôi biết trước vậy mà!"
Điều Fred không biết là có những người khác trên thế giới lúc nào cũng bất hạnh và có những người lúc nào cũng hạnh phúc. Chúng ta tạo nên chính cuộc sống của mình tuỳ theo hình ảnh của chính ta về hạnh phúc của ta.
Ý nghĩa của điều này là BẠN QUYẾT ĐỊNH dựa trên hình ảnh về chính mình. Chúng ta thường quyết định bằng chính giá trị của mình và dựa trên mức độ hạnh phúc mà mình mong đợi.
LỜI KHEN, tại sao không nói một cách đơn giản là cám ơn....?
Hình ảnh về chính chúng ta sẽ quyết định mức độ tập trung của chúng ta, hay cái mà chúng ta cho phép mình suy nghĩ. Một hình ảnh tốt về bản thân sẽ cho phép chúng ta tập trung vào những lời khen ngợi dành cho mình và những thành công mà chúng ta đã đạt được. Cái này không khác gì với việc có một cái đầu thông minh. Một người nào đó từng nhận xét: "Tính tự cao là một bệnh khó hiểu. Ai cũng ghét cái thói này trừ người có tính đó". Ích kỷ và biết yêu bản thân đúng cách là hoàn toàn đối lập nhau.
Sự ích kỷ và sự yêu bản thân một cách lành mạnh cần phải được phân biệt rõ.
Con người ích kỷ thích mình là trung tâm của sự chú ý, thích được công nhận và không quan tâm đến người xung quanh.
Trong khi đó, yêu bản thân làm cho chúng ta tôn trọng mong ước của chúng ta cũng như của những người khác hơn. Có nghĩa là chúng ta có thể cảm thấy tự hào về bản thân mình vì những cái mình đạt được mà không cần nói cho tất cả mọi người biết và chấp nhận những thiếu sót của mình để cải thiện bản thân.
sunbeamm
26-07-2009, 09:44
Tôi giả sử bạn đang chịu trách nhiệm chăm sóc một bé trai 3 tháng. Đến giờ ăn, bạn có cho bé ăn mà không cần ai thúc hối không? Dĩ nhiên bạn sẽ tự giác làm. Bạn sẽ không nói "Này bé, nếu em không ngoan và dễ thương, không ngồi ngay ngắn và chọc tôi cười bằng cách bập bẹ chữ A,B,C tôi sẽ không cho em ăn!" Bạn cho bé ăn vì bé xứng đáng. Bé phải được yêu thương, chăm sóc và âu yếm. Bé được đối xử như thế vì bé cũng như bạn, bé là một con người. một thực thể của vũ trụ.
Bạn cũng xứng đáng được như vậy. Ngay từ khi sinh ra và ngay cả bây giờ. Nhiều người nghĩ rằng họ phải thông minh, đẹp trai hay lanh lẹ, được trả lương hậu, v.v... mới xứng đáng được yêu thương và tôn trọng.
Tôi giả sử bạn đang chịu trách nhiệm chăm sóc một bé trai 3 tháng. Đến giờ ăn, bạn có cho bé ăn mà không cần ai thúc hối không? Dĩ nhiên bạn sẽ tự giác làm. Bạn sẽ không nói "Này bé, nếu em không ngoan và dễ thương, không ngồi ngay ngắn và chọc tôi cười bằng cách bập bẹ chữ A,B,C tôi sẽ không cho em ăn!" Bạn cho bé ăn vì bé xứng đáng. Bé phải được yêu thương, chăm sóc và âu yếm. Bé được đối xử như thế vì bé cũng như bạn, bé là một con người. một thực thể của vũ trụ.
Bạn cũng xứng đáng được như vậy. Ngay từ khi sinh ra và ngay cả bây giờ. Nhiều người nghĩ rằng họ phải thông minh, đẹp trai hay lanh lẹ, được trả lương hậu, v.v... mới xứng đáng được yêu thương và tôn trọng.
Câu chuyện về RAPUNZEL
Như tất cả những câu chuyện thần thoại khác, câu chuyện này có ý nghĩa sâu xa của nó. Đó là câu chuyện về sự tôn trọng bản thân. Rapunzel là một phụ nữ trẻ bị giam trong một tòa lâu đài bởi một tên phù thủy lúc nào cũng nói với cô là cô rất xấu. Một ngày nọ, một hoàng tử đi ngang qua và nói với Rapunzel về vẻ đẹp của cô. Cô thả bím tóc vàng xuống cho chàng trèo lên để cứu cô.
Không có lâu đài cũng như không có phù thủy nào giam tù được cô, trừ lòng cô tin là mình xấu. Khi biết ra là mình đẹp qua cái nhìn của chàng hoàng tử, cô biết là mình có thể được tự do. Chúng ta cần nhận biết được những tên phù thủy bên trong ngăn không cho ta được tự do.
sunbeamm
26-07-2009, 09:49
Hành vi và chương trình trong tiềm thức chúng ta quyện với sự tự đánh giá bản thân. Ví dụ khi chúng ta không cảm thấy dễ chịu, chúng ta thường đổ lỗi cho chính mình. Những biểu hiện có thể là sự chè chén say sưa, tai nạn, bệnh hoạn, ma tuý....Nó không nhất định phải là một hành động tiềm thức. Đơn giản là sự đối xử với bản thân sẽ tự động phản ánh tình yêu bản thân chúng ta ở thời điểm đó.
Cũng có những bằng chứng cho thấy là người bị tai nạn xe cộ thường cảm thấy bất hạnh và cho rằng tai nạn phần nào chính là sự trừng phạt.
Điều tối quan trọng là phải cố gắng suy nghĩ thật tich cực. Như thế chúng ta sẽ là những người hạnh phúc.
Hành vi xuất phát từ suy nghĩ xấu về bản thân
Mỗi người trong chúng ta phải liên tục duy trì hình ảnh tích cực và lành mạnh về bản thân. Những biểu hiện sau chứng tỏ chúng ta cần cải tạo hình ảnh về chính mình:
-Sự ghen tỵ
-Nói xấu về bản thân
-Mặc cảm tội lỗi
-Không thể khen ngợi ai được
-Không biết nhận lời khen
-Không quan tâm đến nhu cầu của mình
-Không nói ra điều chúng ta muốn
-Chối bỏ sự hưởng thụ một cách không cần thiết
-Không biểu hiện tình cảm được
-Không thể đón nhận và hưởng thụ tình cảm
-Phê bình người khác
-So sánh bản thân với người khác
-Sức khỏe kém cỏi
Thay đổi là điều khó làm. Suy nghĩ không tốt về bản thân có xu hướng tồn tại dai dẳng. Khi chúng ta bắt đầu thực hiện hành động cải thiện hình ảnh này thì lại xuất hiện xu hướng bộc lộ những mẫu cũ của mặc cảm tội lỗi, tự buộc tội hay bôi xấu mình. Dưới đây là một vài đề nghị giúp bạn thay đổi cách cảm nhận về bản thân:
-Chấp nhận lời khen-hãy luôn nói cám ơn hay cái gì đó tương tự
-Khen ngợi - một trong những cách dễ nhất để cảm thấy hài long là nhận ra cái đẹp của người khác
-Luôn luôn nghĩ tốt về bản thân.
-Khen ngợi chính bạn - khi bạn làm được cái gì đó, hãy tự vỗ lưng một cái. Hãy trân trọng giá trị của bạn.
-Phân biệt hành vi với bản thân bạn - hãy nhớ là hành vi của bạn không liên quan đến giá trị bản thân bạn. Nếu bạn làm cái gì đó ngu ngốc, chẳng hạn húc xe mình vào xe của ai đó, không phải như thế bạn là người xấu. Bạn chỉ mắc lỗi thôi. (Hãy tập thích người mắc lỗi, chỉ ghét cái lỗi thôi)
-Chăm sóc tốt cơ thể - Bạn chỉ có một tấm thân, bạn làm cái gì cũng ảnh hưởng tới nó. Hãy tập thể dục và chăm sóc tốt cho nó.
-Hãy cho mọi người biết bạn muốn được họ đối xử như thế nào - nhất là thông qua cái cách mà bạn đối xử với chính bạn và họ. Không ai muốn phải chịu sự xỉ vả từ người khác!
-Quan hệ với người tốt.
-Cố gắng để có niềm vui mà không phải cảm thấy có lỗi - sử dụng thuật khẳng định
-Đọc những sách làm giàu ý tưởng và nhiệt tình của bạn
-Luôn luôn tưởng tượng ra hình ảnh tương lai của bạn, không phải hình ảnh hiện tại. Như thế bạn sẽ chú tâm hơn đến những cái quan trọng.
Hãy thương người hàng xóm như chính bản thân bạn
Thương người hàng xóm như bản thân cũng có nghĩa là phải thương bản thân mình nữa, chứ không phải chăm chăm thương họ mà lại ghét bản thân mình. Tôi không khuyên các bạn phải hy sinh bản thân và phải chịu đựng. Điều tôi muốn nói ở đây là chúng ta phải cân bằng giữa nhu cầu của mình và của họ, phải tôn trọng cả hai phía.
sunbeamm
26-07-2009, 09:52
Có lẽ bạn biết những người khiến người khác khen mình bằng cách dùng tâm lý nghịch.
Họ nói: "Tôi chơi piano rất tệ!"
Vậy là bạn sẽ nói: "Tôi nghĩ là anh chơi rất hay"
Họ nói: "Không đâu. Tôi mắc nhiều lỗi lắm"
Bạn lại nói: "Tôi thấy rất tuyệt".
Họ nói: "Anh chỉ khen thôi"
Bạn nói: "Tôi nói thật mà. Anh tuyệt lắm"
Họ lại nói: "Cám ơn...Nhưng tôi tệ thật"
Thật dễ cáu, đúng không bạn? Chúng ta có trách nhiệm kết thúc kiểu nói chuyện kỳ cục này càng nhanh càng tốt và nói đến cái gì hay ho hơn
Những người xuất sắc không chơi cái trò này, Họ không đi câu lời khen mà đón nhận thật duyên dáng những lời khen người khác ban tặng.
Sức khỏe
Những thí nghiệm khoa học cho thấy người ta có thể bị giết chết bằng cảm xúc buồn bực nhanh hơn là thuốc độc chết người. Các mẫu máu của người chịu sự sợ hãi hay giận dữ tột độ khi tiêm vào những con chuột lang làm cho chúng chết trong chưa đầy hai phút. Thử tưởng tượng lượng máu này sẽ gây ra điều gì khi ở trong chính con người bạn.
Những ý nghĩ của bạn sẽ ảnh hưởng đến cơ chế hóa học của bạn trong từng giây. Cả cơ thể của bạn sẽ bị sốc khi bạn đang đi trên đường mà một chiếc xe tải phanh thình lình ngay trước bạn 2 mét. Trí óc của bạn sẽ tạo ra phản ứng tức thì cho cơ thể.
Chính cái chất độc do nỗi sợ hãi, bực bội hay căng thẳng tạo ra sẽ giết chết bạn. Không thể lo sợ hay bực bội mà bạn lại cảm thấy khỏe khoắn. Không phải là khó xảy ra, mà là không thể. Nói cho đơn giản thì sức khỏe của bạn là sự phản ánh tinh thần. Bệnh hoạn cũng chính là do những mâu thuẫn không giải quyết được bên trong đã đến lúc biểu hiện ra bên ngoài.
Một điều tuyệt vời là chính tiềm thức hình thành nên sức khỏe của chúng ta. Bạn còn nhớ cái ngày mà bạn cảm thấy muốn bệnh khi không muốn đi học không? Sợ hãi cũng làm cho bạn đau đầu? Bạn có từng biết ai đột ngột đau thanh quản trước khi sắp thực hiện một bài phát biểu quan trọng không? Chính sự liên hệ giữa trí óc và cơ thể làm cho tiềm thức của ta gây ra điều mà ta muốn tránh. Nhận ra điều này là chúng ta đã sẵn sàng được một nửa để làm cái gì đó nhằm khắc phục nó.
Chính sự mong đợi và hệ thống niềm tin của chúng ta làm cho chúng ta bị bệnh. Nếu anh rể của bạn bảo: "Tôi bị cảm nặng, cậu có thể cũng sẽ bị và phải ở nhà 2 tuần". Thế là chúng ta trở nên dễ mắc bệnh này. Chúng ta bị bệnh là vì chúng ta nghĩ mình sẽ bị như vậy.
Cũng có khi chúng ta bị một bệnh nào đó vì cho rằng cha mẹ chúng ta bị nên ta không thể tránh được.Chính cái mẫu hay chương trình trong não chúng ta làm cho chúng ta khỏe mạnh hay bệnh hoạn. Một số người nói: "Tôi không bao giờ bị bệnh" và thật sự không bao giờ bệnh. Một số người nói "Cứ một năm tôi bị cảm hai chục lần" và đúng thế thật. Không phải là trùng hợp gì cả.
Khi còn nhỏ chúng ta rất nhanh chóng hiểu ra là bị bệnh thì sẽ được nhiều người chú ý đến.Một số người trưởng thành rồi mà vẫn theo cách này, Khi bị bệnh chúng ta được bạn bè và người thân quan tâm, ta cảm thấy được yêu thương và bảo bọc. Nhiều người cứ triền miên bị bệnh, té cầu thang hay gãy chân khi không được ai để ý và quan tâm. Tuy nhiên sự thật là những người cảm thấy được yêu thương và an toàn thì ít bị bệnh và gặp tai nạn hơn những người luôn thấy mình cô đơn và lẻ loi
Xúc cảm không được bộc lộ sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của chúng ta. Các triệu chứng cổ điển là "Đừng lo cho tôi. Tôi không quan trọng" hay "Tôi quen không được quan tâm hay yêu thương gì cả". "Tôi sẽ ngồi đó với nụ cười mà trong lòng thì cảm thấy cô đơn". Để được khỏe mạnh và hăng hái, chúng ta nên duy trì xúc cảm tích cực và biểu lộ tình cảm ra bên ngoài. Điều quan trọng nhất là phải tin rằng mình XỨNG ĐÁNG được khỏe mạnh.Nếu chúng ta cứ cảm thấy "Mình không phải là người tốt" hay "Mình đã làm những việc không tốt" hay "Mình đáng bị trừng phạt" thì chúng ta thường phải chịu đựng bệnh tật, có khi cả đời.
Nếu chúng ta không sống cái cuộc sống mà chúng ta muốn thì trí óc ta sẽ xuất hiện cái ý nghĩ chủ đạo "Tôi ước gì mình chết đi". Thể xác là nô lệ của tinh thần, chúng sẽ biểu hiện ra ngoài cái mà chúng ta muốn. Trước hết là bệnh tật. Tiếp theo sẽ là cái chết.
Tôi không dùng đoạn văn trên để giải thích sức khỏe. Tôi chỉ muốn nhấn mạnh đến vai trò của đời sống tinh thần. Nếu chúng ta mang một cây chuối đến Nam Cực, đào lỗ trồng nó và mười năm sau đem rổ quay lại để thu hoạch thì bạn đoán tôi sẽ thu được bao nhiêu chuối? Bạn sẽ nói chẳng bao nhiêu. Vì đó không phải là môi trường tốt để trồng chuối. Vậy thì ý nghĩ và cảm xúc của bạn sẽ kiểm soát môi trường thể chất của bạn. Chính bạn quyết định tạo ra ngôi nhà sức khỏe hay cái mồ bệnh hoạn.
Sức khỏe là tài sản của bạn, và có sức khỏe là có năng lượng và sức sống. bạn thức dậy mỗi buổi sáng và có quyền tin tưởng rằng cơ thể bạn khỏe khoắn chứ không chỉ "tạm ổn". Ai cũng cho rằng khỏe mạnh là không có dấu hiệu bệnh tật.
Nếu lại nhìn vào quan hệ thể chất - tinh thần thì rõ ràng tâm trạng của bạn ảnh hưởng đến sức khỏe của bạn. Tiềm thức của chúng ta điều khiển liên tục quá trình hoạt động của cơ chế sức khỏe của chúng ta.
Nếu bạn bị đứt ngón tay, cái gì sẽ hàn gắn các tế bào mới lại để lấp kín nó? Tại sao một cái móng tay bị mất thì cái khác sẽ mọc lên ngay chỗ bị mất mà không phải là chỗ khác? Phải có cái gì đó điều khiển những cái này. Nhưng đừng có tin là cơ thể chúng ta có phép mầu!
Trí óc là kiến trúc sư của cơ thể và cơ thể là sự phản ánh của trí óc. Nếu cảm xúc sợ hãi, giận dữ chế ngự bạn thì cơ thể bạn sẽ phản ánh điều đó. 'Bệnh" tinh thần sẽ trở thành "bệnh" thể chất
sunbeamm
26-07-2009, 09:57
Hãy nghĩ bạn có hạnh phúc và sức khỏe. Cứ tưởng tượng là bạn khỏe mạnh. Phải khẳng định rằng bạn xứng đáng được khỏe mạnh và hãy đối xử dịu dàng với bản thân. Hãy chấp nhận và yêu thương bản thân bạn ngay bây giờ và cho rằng bạn đã sống theo cách tốt nhất mà bạn biết. Sự đau đớn
Chúng ta đang bàn về sức khỏe, hãy thử nói đến sự đau đớn một chút.
Giả sử bạn gặp John Brown khi anh ta vừa bước ra từ phòng nha sĩ sau một giờ và nói "Đau một chút cũng thích chứ nhỉ?" John có thể cho là bạn hơi bị điên. Khi vừa mới bị bỏng ngón tay trên bếp thì bạn khó mà nghĩ đau đớn có gì hay ho.
Giả sử bạn không bao giờ cảm thấy đau. Bạn vô tình tì cánh tay trên một tấm thép nóng trong hai mươi phút và rồi thấy cánh tay mình sao bây giờ chỉ còn là một que than cháy đen. Nếu bạn không hề thấy đau, có thể bạn đi từ xưởng về nhà và cuối xuống để mang dép vào, bạn tự nhủ " Trời đất! Nửa bàn chân của tôi đâu rồi. Chắc nó bị đứt ở đâu đó. Có phải tôi bị kẹp trong cửa thang máy hay anh chàng hàng xóm Doberman đã xử nó rồi?" Chắc từ chiều đến giờ trông tôi kỳ dị lắm".
Đau đớn về thể xác có giá trị của nó. Nó là sự phản hồi liên tục bảo cho chúng ta biết nên làm gì và không làm gì. Thật là không có gì làm bối rối người bạn yêu trong một bữa cơm tối thắp nến lãng mạn cho bằng nói với anh ta là bạn không thể dùng món tráng miệng được vì bạn đã cắn đứt cái lưỡi của mình rồi. (Dĩ nhiên bạn chỉ có thể giải thích được bằng cách ra hiệu)
Khi chúng ta ăn quá nhiều, không ngủ đủ hay bộ phận nào đó trong cơ thể bỉ trục trặc và cần được nghỉ ngơi thì hệ thống báo tự động tuyệt diệu của chúng ta sẽ cho ta biết.
Đau khổ tình cảm cũng theo quy luật tương tự.
Nếu chúng ta bị tổn thương về xúc cảm, nó sẽ là thông điệp cho ta biết là đã đến lúc ta phải nhìn vấn đề khác đi.
Nếu chúng ta cảm thấy bị tổn thương, bị ai đó làm cho thất vọng thì thông điệp sẽ là "Hãy yêu thương những người xuất hiện trong đời bạn một cách vô điều kiện.
Hãy chấp nhận họ đúng như bản chất của họ và những gì họ ban tặng cho bạn mà không hề xét đoán". Hoặc là đừng để hành động của người khác phá hoại lòng tự trọng của chính bạn"
Nếu nhà bạn bị cháy hay xe bạn bị lấy cắp, bạn sẽ bực bội. Điều này rất bình thường ở con người. Nếu bạn cho rằng mình học được điều gì đó thì bạn sẽ sớm nhận ra rằng bạn vẫn có thể sống hạnh phúc không cần những cái này. Cảm xúc sẽ giúp bạn đánh giá lại những ưu tiên mà bạn dặt ra.
Tôi không nói là chúng ta không cần nhà hay xe mà là phải biết cách học hỏi từ những kinh nghiệm như thế và điều chỉnh những giá trị của mình sao cho những trục trặc của cuộc sống gây ra ít đau khổ nhất cho bạn.
sunbeamm
26-07-2009, 09:58
Chúng ta rất dễ bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh. Bạn có từng biết người nào đi ra nước ngoài và trở về với một giọng nói khác? Hay những cậu bé năm tuổi chập chững đến trường ngây thơ, vô tư và chẳng bao lâu sau, do chơi với những người xấu, các cậu bé đã nhanh chóng học các tiếng chửi thề còn nhiều hơn cả một người trưởng thành bình thường.
Chúng ta trở thành một phần của môi trường bên ngoài. Không ai trong chúng ta được miễn nhiễm đối với ảnh hưởng của thế giới xung quanh - bạn bè, gia đình và đồng nghiệp, TV, báo chí, truyền thanh, sách và tạp chí mà chúng ta đọc. Chúng ta đừng cô lập mình với những vật và người trong cuộc sống. Suy nghĩ và tình cảm, mục tiêu và hành động của chúng ta sẽ được hình thành liên tục bởi những người và vật mà chúng ta tiếp xúc hằng ngày.
Fred bắt đầu công việc mới ở một nhà máy. Fred nghỉ giải lao 10 phút, những người khác nghỉ 20 phút. Fred nói: "Các anh làm sao vậy?"
Sau hai tuần cậu ta cũng nghỉ 20 phút.
Đến nửa tháng sau thì Fred nghỉ 30 phút. Fred lúc này nói rằng "Nếu không cãi lại họ được thì hãy đồng ý với họ. Tại sao tôi lại phải làm việc chăm chỉ hơn những anh chàng kia?"
Sau 10 năm, Fred là người nghỉ giải lao lâu nhất trong nhà máy. Anh ta đã chấp thuận theo thái độ của những công nhân khác.
Điều lạ lùng là con người thường không nhận biết được những thay đổi đang diễn ra trong tâm lý mình. Cũng giống như là khi quay về với bụi khói thành phố sau vài tuần hưởng không khí trong lành, chỉ lúc đó ta mới nhận ra là trước đây ta đã quen với những cái mùi bẩn thỉu.
Sống chung với những người hay phê bình ta sẽ bắt đầu phê bình. Sống với người hạnh phúc ta biết hạnh phúc là gì. Sống với người cẩu thả ta thành cẩu thả, với người nhiệt tình ta thành nhiệt tình, với người hay phiêu lưu làm ta thích phiêu lưu, với người thịnh vượng làm ta thịnh vượng.
Điều này có nghĩa là chúng ta cần phải quyết định chúng ta muốn gì và chọn đối tượng giao du cho thích hợp. Có thể bạn sẽ nói: "Như thế đòi hỏi phải nỗ lực nhiều. Có thể không dễ chịu gì. Tôi có thể phải làm buồn lòng vài người". Đúng vậy! Nhưng đó là cuộc sống của bạn.
Fred có thể nói: "Tôi lúc nào cũng nhẵn túi, chán nản và công việc thì nhàm chán, tôi thường bệnh hoạn và chẳng có định hướng gì, chẳng được làm điều gì thú vị". Vậy thì chúng ta biết là bạn thân của Fred cũng cháy túi hoài, cũng nản chí, công việc buồn tẻ, sức khỏe yếu ớt, dậm chân tại chỗ và luôn ao ước một cuộc sống sôi động hơn. Không phải là sự trùng hợp. Chúng ta không ai muốn phán xét Fred nhưng nếu anh ta muốn cải thiện chất lượng đời sống thì điều đầu tiên cần làm là nhận ra những gì đang diễn ra trong cuộc sống anh ta trong thời gian gần đây.
Không có gì đáng ngạc nhiên nếu một bác sĩ lại mắc nhiều bệnh, vì ông ta suốt ngày tiếp xúc với những người bệnh. Các nhà tâm thần học có tỷ lệ tự tử cao vì những lý do tương tự. Theo truyền thống, 9 trong 10 đứa trẻ có cha mẹ hút thuốc cũng sẽ hút thuốc. Người nghèo có bạn nghèo. Người giàu có bạn giàu. Người thành công có bạn thành công. Vân vân và vân.
Đúc kết
Nếu bạn nghiêm túc về chuyện thay đổi cuộc sống, hãy nghiêm túc thay đổi những gì xung quanh bạn
sunbeamm
26-07-2009, 10:00
"Điều tốt nhất bạn làm cho một người nghèo là không trở nên nghèo như họ".
Kinh nghiệm của tôi cho biết là nhiều người tin rằng khi đụng đến tiền bạc và sự thịnh vượng, tất cả những suy nghĩ tích cực và thái độ thích hợp, sự chịu thương chịu khó sẽ không bao giờ thay đổi được khả năng thanh toán hóa đơn vào cuối tháng.
Thực tế là những ý nghĩ do ý thức hay tiềm thức đều tạo ra những kết quả trong cuộc sống của bạn. KỂ CẢ quyết định số tiền bạn có trong ngân hàng. Sự thịnh vượng hay nghèo khổ tùy thuộc vào suy nghĩ của bạn. Chính trí óc và hệ thống niềm tin định vị cho bạn., nó làm cho bạn giàu hay nghèo tuỳ theo cách bạn huấn luyện nó. Bạn nghĩ gì thì có cái đó. Suy nghĩ nghèo thì nghèo, suy nghĩ giàu thì giàu.
Hãy lấy Fred làm thí dụ. Anh ta luôn tin là sẽ phải cố gắng lắm mới thanh toán được những hóa đơn của mình. Anh ta sẽ chỉ làm những công việc được trả lương trung bình vì anh ta đã hoạch định cho mình như thế. Anh ta chỉ chơi với những người tàm tạm như mình vì như thế anh ta thấy dễ chịu hơn. Những người này đồng ý với ý kiến của anh ta rằng cuộc sống thật khó khăn. Trong môi trường như thế, anh ta sẽ không có xu hướng mở rộng những ý tưởng của mình ra xa hơn để vươn tới những cái khác mà mình có thể đạt được.
Có thể là Fred xuất thân từ một gia đình có thái độ như thế đối với tiền bạc va hay bị thiếu tiền. Điều này đã góp phần hình thành niềm tin đó của Fred.
Vì chúng ta sẽ có được đa số điều mình chờ đợi, và Fred nghĩ là anh ta sẽ thiếu tiền nên anh ta sẽ được cái anh ta nghĩ. Anh ta đã có một "chương trình" trong não nói rằng "Anh sẽ không bao giờ có tiền, Fred" và cứ mỗi khi thấy dư tiền là anh ta tiêu sạch. Có thể trong tiềm thức anh ta nghĩ: "Có tiền dư thế này thật lạ! Mình nên mua cái gì đi và trở lại "vô sản" như trước!"
Thông qua cuộc độc thoại này, anh ta sẽ khẳng định rằng những vấn đề tiền nong là một phần cấp thiết của cuộc sống. Anh ta có thể tự nhủ: "Mình không có tiền vì mình không được học hành tử tế". Nếu học giỏi là giàu thì chắc mấy ông giáo sư đại học là triệu phú hết. Tôi biết một số người học cao mà rất nghèo trong khi một số người ít học lại rất giàu.
Có thể Fred lý sự "Tôi không kiếm được công việc tốt để có nhiều tiền". Nhiều người khác phải làm nghề phụ để có thể khởi sự. Những người khác thì đổi việc.
Có thể thời gian là câu trả lời. Fred có thể lý sự rằng anh ta không có đủ thời gian để làm giàu. Chúng ta đều có thời gian bằng nhau - 24 tiếng một ngày - không ai có nhiều hay ít hơn.
Fred có thể nói là anh ta còn quá trẻ hay đã quá già, hay anh ta còn phải lo cho vợ, vợ anh ta không giúp anh ta được gì hay con anh ta đông quá. Thế nhưng nếu anh ta nhìn kỹ thì những người đang giàu có khác vẫn phải đối mặt với tất cả những vấn đề này.
Ngoài ra, anh bạn của chúng ta có thể cãi rằng anh ta thích giàu có nhưng không muốn tự mình phải làm việc chết xác. Lại một lần nữa, chúng ta thường thấy nhiều người làm việc chăm chỉ mà vẫn nghèo còn một số chỉ làm vài giờ một ngày mà trở nên giàu có. Cần cù là một yếu tố cần thiết nhưng nó không đảm bảo sự thịnh vượng! Nếu bạn chúi mũi nhổ lông gà trong một nhà máy đến 10 giờ một ngày thì chuyện nhổ nhiều lông gà hơn vẫn không làm cho bạn khá hơn. Đến lúc nào đó, cái bạn cần làm là thay đổi chíên lược!
Tôi không phán xét gì ở đây. Tiền không tốt cũng không xấu. Tiền là tiền. Fred hay ai đó có thể hạnh phúc, có thể không. Vấn đề muốn nói là hoàn cảnh của Fred là do chính anh ta gây ra. Nếu anh ta thay đổi, anh ta sẽ đạt được mục tiêu.
Chúng ta sẽ nhanh chóng tìm hiểu một vài việc mà nếu Fred làm, anh ta có thể sẽ trở nên giàu có.
sunbeamm
26-07-2009, 10:02
Hãy xem bằng cách nào và tại sao người ta lại ngăn cho mình trờ nên giàu có.
Nhiều người không thoải mái khi giữ tiền vì nhiều lý do khác nhau nên họ cứ nghèo hoài. Nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng đó là sự thật. Hãy tưởng tượng là bạn ở trong những tình huống sau để xem bạn quan hệ và hành xử như thế nào với tiền bạc:
* Tình huống A
Bạn vừa mới đến ngân hàng để rút 5000 đô tiền mặt để mua một chiếc xe cũ. Trên đường về nhà bạn gặp một người bạn và dừng lại uồng cà phê với anh ta. Khi bạn trả tiền, anh ta để ý là bóp của bạn có rất nhiều tiền.
Bạn có bối rối và lập tức giải thích là tại sao bạn mang nhiều tiền như vậy hay bạn cảm thấy hoàn toàn thoải mái và không giải thích gì cả?
(Để có thể làm ra tiền hay tiết kiệm nó, bạn phải cảm thấy thoải mái khi giữ nó. Nếu bạn không như vậy, thì tiềm thức hay ý thức sẽ dẫn dắt bạn đến chỗ bạn không sở hữu được gì cả.)
* Tình huống B
Bạn gặp một người trong một bữa tiệc nói ra một cách thật tình, không hề có ý khoe khoang là anh ta kiếm tiền rất dễ. Bạn nghĩ gì về anh ta và câu nói đó?
(Muốn giàu có, bạn phải thấy việc người ta giàu có là điều tốt. Nếu bạn có cái tư tưởng ấu trĩ rằng những người giàu có là những người không tốt, vậy thì bạn sẽ suốt đời nghèo khổ vì rõ ràng bạn đâu có muốn ai ghét mình, có đúng không?)
* Tình huống C
Bạn đi mua sắm với một người bạn và nhớ ra là đã để quên tiền ở nhà. Bạn của bạn có đủ tiền mặt để cho bạn mượn mua đồ. Khi hỏi mượn 50 đô la bạn thấy thế nào? Bạn có thích chạy về nhà lấy tiền hơn không?
(Điều quan trọng để bạn có thể trở thành người sung túc là phải cảm thấy mình xứng đáng được người khác giúp đỡ. Điều quan trọng là thấy mình đáng được giúp và khả năng đón nhận sự giúp đỡ của người khác sẽ quyết định sự thịnh vượng của bạn)
* Tình huống D
Bạn thì tay vào túi và phát hiện ra là mình vừa mất 120 đô la. Bạn có tự nhủ: "ưm có thể ai đó cần nó hơn mình cần" hay bạn ghét mình vì đã làm mất số tiên đó?
(Nếu chúng ta bị lệ thuộc tiền bạc, sẽ khó làm ra và giữ được nó)
* Tình huống E
Hãy tưởng tượng số tiền bạn làm ra trong một tháng bằng với số tiền cha bạn làm trong một năm. Bạn cảm thấy gì? Bạn có thấy "có lỗi" vì kiếm được nhiều tiền hơn không? Bạn cảm thấy gì khi nhận thấy là ba bạn biết bạn đang kiếm được nhiều như vậy?
(Nếu bạn không quen với thành công thì chính cái này sẽ cản trở bạn thành công)
* Tình huống F
Nhiều người liên hệ sự nghèo khổ với vấn đề tinh thần. Họ cho rằng nghèo tức là có đạo đức.
Bạn nghĩ Chúa sẽ cảm thấy gì khi biết rằng bạn làm ra nửa triệu đô mỗi năm? Bạn có nghĩ là Ngài sẽ nói "Thật là một con lợn tham lam" hay "Chúc mừng con! Chắc hẳn con đang làm điều tốt".
Sự giàu có và sự không ham muốn cho thấy chúng ta là những cá nhân bình đẳng. Người ta khuyến khích mình chia sẻ với người nghèo chứ không phải trở nên nghèo khó như họ.
sunbeamm
26-07-2009, 10:04
Sau đây là danh sách những việc bạn có thể làm để cải thiện tình hình tài chánh của mình:
1. Quyết định sẽ trở nên giàu có và cam kết sẽ nỗ lực để đạt được điều đó. Tôi muốn nhấn mạnh rằng nỗ lực là rất quan trọng, nhưng phải có thái độ và hệ thống niềm tin đúng đắn.
2. Hãy để dành trước, tiêu pha phần còn lại. Người nghèo làm ngược lại. Họ tiêu xài trước và tính toán việc dành dụm sau. Sự giàu có phần lớn là nhờ biết lập kế hoạch và làm theo kế hoạch đó.
3. Hãy quan sát những người giàu có. Hãy đi với những người làm ăn giỏi. Tìm xem họ khác bạn chỗ nào. Thấy được những điểm tốt, tích cực và hấp dẫn của họ. Phải thật khách quan. Hãy nghiên cứu những phẩm chất và đặc điểm làm cho họ thành công. Hãy quan sát họ thật cẩn thận. Xem xét thái độ của họ và để cho cái này tẩy rửa suy nghĩ của bạn.
4. Nhờ người khác giúp đỡ. Bạn có thể ngạc nhiên là sao nhiều người lại sẵn lòng giúp bạn đến như vậy. Biết cách nhờ người khác giúp đỡ sẽ giúp chúng ta có khả năng đón nhận.
5. Luôn khẳng định với chính bạn là bạn xứng đáng được trở nên giàu có.
6. Thỉnh thoảng hãy thứ giãn một chút. Để có thể trở nên độc lập về tài chánh thì trước hết bạn phải nhận ra là mình có thể chi xài chút ít. Ngoài ra, bạn tiêu pha tiền bạn có thì sẽ có sáng kiến làm ra nó.
7. Hãy lập kế hoạch và đặt ra mục tiêu.
8. Liên tục mở rộng hệ thống niềm tin và vươn đến những cái khác mà bạn có thể đạt được. Có hàng trăm quyển sách và băng nói về thành công của những người khác. Nếu bạn chỉ bắt được một ý tưởng hay trong đó thì thời gian và tiền bạc bỏ ra cũng là xứng đáng.
9. Luôn mang theo một khoản tiền - có 3 lý do. Trước hết, bạn cảm thấy giàu có hơn. Thứ hai, bạn quen với việc có tiền. Thứ ba, bạn tin tưởng dần là mình biết dùng tiền. Hơn nữa bạn cũng giảm đi cảm giác sợ mất tiền, điều này rất quan trọng.
Một số người nói "Tôi không thể mang tiền theo, tôi sẽ xài hết! Làm sao bạn có tiền khi không hề tin tưởng là mình giữ được tiền?
10. Đừng đổ tội cho ba mẹ, thời tiết, nền kinh tế, chính phủ hay công việc, nền giáo dục hay mẹ chồng vì tình trạng của mình
11. Luôn nhiệt tình và dấn thân với mọi thách thức. Thật buồn cười là tất cả những người giàu có thấy rằng họ không thực sự bắt đầu kiếm tiền cho đến khi họ ngưng làm việc vì tiền
12. Hãy công nhận nghèo khổ là một bệnh tinh thần. Như nhiều căn bệnh khác, có thể chữa được khi bạn tin là có thể. Và với bệnh tật thì phải có nỗ lực, có sáng kiến và lòng dũng cảm để đánh bại nó - nếu bạn đầu hàng là bạn thất bại! Thật thích thú khi hiểu ra rằng tất cả những người giàu có đã đấu tranh chống lại căn bệnh này ở những lúc nào đó trong cuộc đời họ. Bạn cũng vậy!
sunbeamm
26-07-2009, 10:06
Hãy sống, ngay bây giờ!
Tất cả những gì bạn có là hiện tại. Thước đo sự bình an tinh thần và hiệu quả cá nhân được thể hiện ở khả năng sống cho hiện tại của chúng ta. Bây giờ là lúc bạn đang hiện hữu, không cần biết cái gì đã xảy ra ngày hôm qua và cái gì sẽ xảy ra ngày mai.Từ quan điểm này, chìa khóa cho hạnh phúc và sự thỏa mãn là tập trung đầu óc chúng ta vào thời khắc hiện tại!
Một điều tuyệt vời ở trẻ em là chúng hoàn toàn đắm mình trong giờ phút hiện tại. Chúng cố gắng tập trung hoàn toàn vào việc chúng đang làm dù cho việc đó là ngắm một con bọ, vẽ một bức tranh hay xây lâu đài trên cát, bất cứ cái gì mà chúng muốn dành hết sức lực để làm.
Khi trở thành người lớn, nhiều người trong chúng ta học nghệ thuật suy nghĩ và lo lắng nhiều việc cùng một lúc. Chúng ta để cho những mối quan tâm về quá khứ và tương lai đan xen vào hiện tại và làm cho chúng ta khổ sở và kém cỏi.
Chúng ta cũng học được cách trì hoãn sự thụ hưởng niềm vui và hạnh phúc và nghĩ rằng có lúc nào đó trong tương lai, mọi cái sẽ tốt hơn bây giờ.
Một học sinh trung học thì nghĩ "Khi mình ra khỏi trường và không phải nghe lời ai nữa thì mọi cái sẽ rất tuyệt!" Anh ta rời trường và thình lình nhận ra là anh ta không hạnh phúc cho đến khi rời khỏi nhà. Anh ta xa nhà đi học đại học và lại quyết định "Mình sẽ thật sự hạnh phúc khi có được mảnh bằng và lại nghĩ chỉ kiếm được việc mới hạnh phúc được.
Anh ta có việc làm và phải làm dưới sự giám sát của nhiều người. Bạn cũng đoán được là anh ta chưa thể hạnh phúc. Nhiều năm trôi qua, anh ta hoãn việc thư giãn và hưởng hạnh phúc cho đến khi đính hôn, lập gia đình và bắt đầu mua nhà, có công việc tốt hơn, bắt đầu có con, cho con đi học, con ra trường và về hưu....và anh ta chết trước khi biết được hạnh phúc là gì. Tất cả thời gian anh ta có, anh ta dùng để lập kế hoạch cho cái tương lai tốt đẹp không bao giờ đến.
Bạn có liên hệ đến mình với phần nào câu chuyện ở trên không? Bạn có từng biết ai trì hoãn không hưởng niềm vui cho đến lúc già không? Điều quan trọng để hạnh phúc là bạn phải hoàn toàn quan tâm đến hiện tại. Chúng ta hưởng niềm vui trong cả chuyến đi, không phải chỉ khi đã đến đích.
Tương tự, chúng ta có thể không chịu dành thời gian cho những người mà chúng ta thương yêu. Một cuộc nghiên cứu mới nhất ở Hoa Kỳ đã được thực hiện để tìm hiểu xem các ông bố tầng lớp trung lưu dành bao nhiêu thời gian chơi với con nhỏ của họ. Họ đeo micro trên cổ áo các ông bố để biết họ chuyện trò với con cái mỗi ngày bao lâu.
Nghiên cứu cho thấy đa số dành khoảng 37 phút mỗi ngày cho con. Không nghi ngờ gì rất nhiều những ông bố khác có kế hoạch dành thời gian cho người họ yêu thương "khi đã làm xong việc", "khi không còn áp lực công việc", "khi có nhiều tiền hơn"....Điều quan trọng là không ai trong chúng ta được đảm bảo là chúng ta còn sống vào ngày mai. Chúng ta chỉ có hôm nay thôi.
Sống cho hiện tại còn có nghĩa là chúng ta thích thú bất kỳ điều gì chúng ta đang làm chứ không phải là kết quả của nó. Nếu bạn đang sơn hiên nhà của mình thì có thể thưởng ngoạn từng đường cọ, thích thú học hỏi làm sao để làm tốt nhất công việc, đồng thời thưởng thức ngọn gió mát mơn man trên mặt bạn vả tiếng chim hót líu lo trên cây và bất kỳ cái gì khác xảy ra xung quanh bạn.
Sống trong hiện tại là mở rộng tầm hiểu biết để làm cho giây phút hiện tại trở nên quý giá hơn là luôn khép kín. Mỗi chúng ta có sự chọn lựa của mình, lúc này hay lúc khác, rằng chúng ta sống và hấp thụ, cho phép mình xúc cảm và lôi cuốn.
Khi sống ở khoảnh khắc hiện tại, chúng ta xua đuổi sự sợ hãi, Rõ ràng sự sợ hãi này là sự quan tâm đến những sự kiện có thể xảy ra lúc nào đó trong tương lai. Mối quan tâm này có thể tê liệt khi chúng ta nghĩ mình không thể làm được cái gì.
Tuy nhiên, bạn chỉ có thể bị nỗi sợ hãi tấn công khi bạn bị động. Chính cái khoảnh khắc bạn ra tay hành động, thực sự làm cái gì đó thì nỗi sợ sẽ biến mất. Sống trong hiện tại lúc này lại có nghĩa là hành động mà không sợ sệt hậu quả. Đó là sự cống hiến nỗ lực của mình để dấn thân mà không lo là mình có được phần thưởng xứng đáng hay không.
Cần nhớ là chúng ta không thể thay thế thay thế cái gì đó bằng con số không. Nếu bạn lo lắng vì xe bạn hư, bạn bị mất việc hay vợ bạn rời bỏ bạn thì không dễ gì có thể giải phóng đầu óc và tìm được sự bình thản. Cách tốt nhất để cải thiện trạng thái tinh thần là hành động, tham gia vào việc gì đó. Hãy làm cái gì đó! Bất kỳ cái gì.
Gọi điện cho bạn cũ hay làm quen bạn mới, đi tập thể thao, chăm sóc cho con cái hay giúp đỡ hàng xóm.....
Đúc kết
Thời gian không thực sự hiện hữu, nó chỉ là một khái niệm trừu tượng trong đầu bạn. Hiện tại là thời gian duy nhất mà bạn có. Hãy làm cái gì đó vào lúc này!
Mark Twain có lúc nhận xét là ông đã trải qua những điều kinh khủng trong đời, một số việc thật sự kinh khủng! Đúng là vậy sao? Chúng ta có xu hướng suy nghĩ tệ hại, bi quan. Nếu nhìn vào ngay thời khắc hiện tại thì chẳng có vấn đề gì nghiêm trọng cả!
Hãy sống ngay lúc này đây!
sunbeamm
26-07-2009, 10:07
Bạn có bao giờ để ý là khi mình đợi một cái gì đó, dường như nó chẳng bao giờ xảy đến? Bởi thế mới có câu nói "Một ngày chờ đợi dài cả trăm năm".
Tương tự như thế khi chúng ta đợi điện thoại của ai đó, Đợi hàng giờ đâm chán, bạn quyết định làm một cái gì đó và thế là, reng! Chuông điện thoại reng.
Khi chúng ta đợi thư, đợi ai đó, đợi công việc, các cuộc phiêu lưu thú vị, Giáng sinh, dịp đi ăn nhà hàng, thời gian dường như không trôi đi. Thậm chí điều ta mong đợi chẳng hề đến.
Có một nguyên lý hoạt động nói rằng "Hãy sống cuộc sống của bạn trong thời khắc hiện tại và đừng nín hơi mà chờ đợi cái gì khác xảy ra". Nếu chúng ta nói "Mình phải có "A" thì mình mới hạnh phúc và mãn nguyện", thì những hoàn cảnh khác nhau có thể sắp xếp để chứng minh điều ngược lại.
Đúc kết
Hãy nắm bắt mọi cơ hội. Sống cho hiện tại. Hãy làm điều gì khác khi chờ đợi cái gì đó xảy ra. Nếu bạn muốn Holywood khám phá ra tài năng siêu phàm của bạn thì hãy tham gia một lớp học thực hành đan gỉỏ trước! Nếu bạn trai của bạn đến muộn thì hãy đọc báo hay nướng bánh, làm cái gì đó cho đến khi anh ta đến.
Làm như thế, bạn sẽ không lệ thuộc vào cái kết quả sau cùng
"Quên tình huống đi thì sẽ nhanh có kết quả".
sunbeamm
26-07-2009, 10:09
Quyết định tha thứ cho chính bạn hoặc ai đó là đồng ý sống cho hiện tại
"Tôi không thể tha thứ cho mình (cho mẹ mình) vì điều đó!"
Bạn nghĩ thế nào về câu đó? Nếu chúng ta không chịu tha thứ cho ai đó tức là chúng ta nói "Thay vì làm cái gì đó để thay đổi hoàn cảnh, tôi thích sống trong quá khứ hơn và thích trách cứ tôi (hay người) đã gây ra nó". Khi chúng ta không vị tha với chính mình là chúng ta mang hoài mặc cảm có lỗi, điều này có thể gây ra cho chúng ta những thống khổ về tinh thần.
Tha thứ cho người khác
Nhiều người cứ bám mãi quá khứ, Họ nghĩ họ sẽ không bao giờ tha thứ cho cha mẹ vì họ hư đốn, rằng đó là lỗi của cha mẹ họ. Đó là lỗi của họ chứ! Nếu cứ trách cứ hoài, chúng ta sẽ chịu đau khổ. Phân nửa thời gian "người có lỗi" không hề biết chúng ta nghĩ gì. Họ cứ nhởn nhơ hạnh phúc trong khi chúng ta thì chịu đau khổ.
Nếu tôi không tha thứ cho ông anh rể vì không mởi tôi đến dự tiệc Giáng sinh thì tôi đau khổ chứ không phải anh ta, Anh ta không bị ung thư, không mẩt ngủ, không buồn giận, không thấy cay đắng. Chỉ có tôi thôi. Chúng ta nên "tha thứ cho cả những người xúc phạm ta!" Chỉ có cách đó chúng ta mới khỏe mạnh và hạnh phúc. Không tha thứ là nguyên nhân lớn nhất gây bệnh hoạn vì tâm hồn bệnh hoạn thì thân thể bệnh hoạn.
Ngoài ra, chừng nào chúng ta còn trách cứ người khác, buộc họ phải thấy có lỗi và chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của chúng ta thì chừng đó chúng ta chối bỏ trách nhiệm của chính mình. Buộc tội ai đó chẳng bao giờ giải quyết được điều gì. Chừng nào không làm như vậy nữa, chúng ta sẽ có cơ hội hành động để cải thiện sự việc. Buộc tội là cái cớ để không làm gì cả - để chối bỏ thực tại.
Fred có thể nói "Tôi tha thứ cho anh, nhưng tôi không quên được". Fred thật ra đang nói "Tôi tha thứ cho anh chút ít nhưng tôi muốn giữ lại một phần để khi tiện thì nhắc nhở anh sau này". Tha thứ thật sự là quên đi hoàn toàn.
Tôi tin là việc nhận ra mình đang sống cuộc sống của mình theo cách tốt nhất mà mình có thể là điều tối quan trọng. Chúng ta phạm nhiều sai lầm, có thể là do hiểu sai, có thể do ngu ngốc nhưng chúng ta đang cố gắng theo cái cách tốt nhất mà ta biết. Không ai vừa mở mắt chào đời mà đã nghĩ là "Tuyệt! Đây là cơ hội tốt để ta xông ra và chiến đấu!"
Cha mẹ chúng ta nuôi dạy ta theo cách tốt nhất mà họ có thể. Dựa trên thông tin mà họ có, những tấm gương mà họ noi theo, họ dấn thân vào cái lãnh thổ xa lạ là "tình cha mẹ". Cứ trách cứ họ hoài vì họ không phải là những cha mẹ kiểu mẫu là một việc làm vô ích và tai hại.
Một số người không tha thứ cho cha mẹ và sống cuộc đời khổ sở để cho cha mẹ họ thấy là mình đã không làm tốt trách nhiệm! Thông điệp của họ là "Chính cha mẹ có lỗi trong chuyện tôi nghèo, cô đơn, bất hạnh và bây giờ có thể thấy là tôi đang chịu đựng như thế nào!"
Không nên trách cứ ai cả. Cái gì đã qua rồi cho qua. Buồn phiền trách móc sẽ không thay đổi được gì. Khi chúng ta tha thứ thì một nguyên lý tuyệt vời khác sẽ có tác dụng. Chúng ta thay đổi và người khác cũng thay đổi. Khi chúng ta thay đổi thái độ đối với người khác, họ cũng thay đổi hành vi của mình. Như thế, Khi chúng ta thay đổi cách nghĩ của mình, những người khác sẽ đáp ứng những mong đợi đã thay đổi của chúng ta.
Tha thứ cho chính mình
Nếu tha thứ cho người khác là điều khó làm thì tha thứ cho chính mình càng khó hơn. Nhiều người hành hạ tinh thần và thể chất mình cả đời vì những thiếu sỏt của mình. Họ ăn thật nhiều hay nhịn ăn, uống cho quên tất cả, làm hỏng tất cả quan hệ của mình hay sống một cuộc đời nghèo hèn hay bệnh hoạn. Hệ thống niềm tin của họ cho rằng "Tôi đã làm những điều xấu," "Tôi có lỗi" hay "Tôi không xứng đáng hạnh phúc và khỏe mạnh". Bạn có thể ngạc nhiên nhưng có rất nhiều người bệnh suy nghĩ như vậy!
Bạn thấy có lỗi ư? Đủ rồi đó! Bạn sẽ cảm thấy như thế bao lâu nữa? Một hai năm nữa có khác gì không?
Vứt bỏ cảm xúc này đi, Không dễ thật. Giữ cho đầu óc lành mạnh cũng khó như giữ cho thân thể khỏe khoắn vậy.
Đúc kết
Trách cứ và cảm thấy có lỗi đều nguy hiểm và tai hại như nhau. Khi trách móc Chúa trời, người khác hay bản thân mình, chúng ta tránh né, không hành động để giải quyết vấn đề. Chính chúng ta chọn lựa để sống trong hiện tại hay trói buộc mình với những ác cảm và bực dọc của quá khứ.
sunbeamm
26-07-2009, 10:11
"Con người hạnh phúc ở mức mà họ nghĩ là họ đạt được". Chính Abraham Lincoln đã nói vậy. Không phải những gì sẽ xảy đến cho cuộc sống của chúng ta quyết định hạnh phúc của ta mà là cách chúng ta phản ứng với chúng.
Fred, vừa mới bị mất việc, có thể nghĩ là bây giờ anh ta sẽ có cơ hội để có kinh nghiệm mới, khám phá những khả năng mới và thực hành sự độc lập trong công việc. Anh trai của anh ta, Bill, trong hoàn cảnh tương tự lại quyết định nhảy lầu và kết thúc mọi chuyện. Cùng một chuyện mà người thì hoan hỉ, người thì đi tự tử. Một người cho đó là tai họa còn người kia nghĩ là cơ hội.
Có thể tôi đã đơn giản hóa sự việc một chút nhưng thật sự là chúng ta có quyền chọn lựa phản ứng của mình trong cuộc sống. (Và nếu chúng ta mất đi sự kiểm soát thì đó cũng là một quyểt định của chúng ta mà thôi. Chúng ta có thể nghĩ "Mọi việc đã trở nên hơi khó khăn đối với tôi. Tôi cho là mình sẽ mất phương hướng một chút!")
Mặc dù vậy, không phải muốn là được hạnh phúc. Nó là một trong những thử thách lớn nhất mà chúng ta phải đối đầu, đồng thời phải kiên định, có kỷ luật và quyết tâm theo đuổi. Trưởng thành là chịu trách nhiệm về hạnh phúc của chính mình và hài lòng với những gì mình có hơn là những cái mình không có.
Rõ ràng chúng ta kiểm soát được hạnh phúc của mình vì chúng ta quyết định suy nghĩ của mình, Không ai khác suy nghĩ giúp chúng ta. Để hạnh phúc thì phải có những ý nghĩ hạnh phúc. Vậy mà chúng ta lại làm ngược lại. Chúng ta quên đi lời khen rất nhanh và lại nhớ những lời nói không dễ thương rất lâu. Nếu bạn cứ để cho những lời nhận xét tồi tệ và những chuyện không hay đeo bám tâm trí mình thì chính bạn sẽ phải gánh chịu tác hại của nó. Hãy luôn nhớ là bạn kiểm soát được trí óc của bạn.
Hầu hết mọi người nhớ những lời khen được vài phút còn những lời sỉ vả thì nhớ đến hàng năm trời, Họ trở thành người thu nhặt rác rưởi, ôm khư khư thứ rác đã quăng cho họ cách đó cả 20 năm. Mary có thể nói "Tôi còn nhớ là anh ta nói là tôi mập và ngu ngốc vào năm 1963!" Còn những lời khen chỉ mới nhận được hôm qua có lẽ Mary đã quên trong khi lại nhớ thứ rác của năm 1963.
Tôi còn nhớ một lần lúc 20 tuổi, tôi thức dậy vào một buổi sáng và quyết định là không thể sầu khổ nữa. Tôi tự nhủ, "nếu mình có thể trở thành người thật sự hạnh phúc một ngày nào đó, vậy tại sao không bắt đầu ngay bây giờ?" Ngày hôm đó tôi nhất định là mình sẽ hạnh phúc hơn bao giờ hết. Tôi sửng sốt. Đúng vậy thật!
Rồi tôi bắt đầu hỏi những người hạnh phúc khác là tại sao họ hạnh phúc như vậy. Câu trả lời của họ phản ánh chính xác kinh nghiệm của tôi. Họ nói "Tôi thấy đủ khổ, đủ cô đơn và bệnh hoạn rồi, tôi đã quyết định thay đổi mọi thứ".
Đúc kết
Có thể có lúc giữ cho mình vui vẻ là rất khó. Giống như trong một căn nhà, bạn phải giữ lấy cái kho báu và quẳng những thứ rác rưởi đi. Muốn vậy phải luôn tìm kiếm cái tốt đẹp. Một người nhìn thấy cảnh đẹp còn người khác thì thấy cái cửa sổ dơ bẩn. Bạn chọn lựa cái để nhìn và cái để nghĩ.
Kazantzakis nói: "Bạn có cọ và màu sơn. Bạn vẽ lấy thiên đường của mình và bước vào".
sunbeamm
26-07-2009, 10:12
Nếu bạn bất hạnh, đó là vì cuộc đời không như chúng ta muốn. Cuộc sồng không đáp ứng mong đợi của chúng ta vì nó không "được" như ta mong và vì vậy chúng ta chán nản.
Vậy là ta nói "Tôi sẽ hạnh phúc nếu....."Ồ, cuộc đời không bao giờ hoàn hảo. Cuộc sống là vui và buồn, là được và mất. Vì thế chừng nào chúng ta còn nói "Tôi sẽ hạnh phúc khi...", thì chúng ta đang lừa dối chính mình.
Hạnh phúc là một quyết định, Nhiều người sống cuộc sống như thể ngày nào đó họ sẽ đến đích "hạnh phúc" giống như chúng ta đến bến xe. Họ cho rằng ngày nào đó, mọi cái sẽ ổn và họ sẽ hít sâu vào và thở phào mà nói "Vậy là cuối cùng tôi đã được....hạnh phúc". Cuộc đời họ là một câu chuyện "Tôi sẽ hạnh phúc khi...."
Mỗi người trong chúng ta đều phải tự quyết định. Chúng ta có sẵn sàng tự nhắc mình hằng ngày rằng chúng ta chỉ có chừng đó thời gian để tận hưởng tất cả những gì chúng ta có hay chúng ta cứ bỏ quên hiện tại mà trông chờ vào một tương lai tốt đẹp hơn?
Sau đây là một đoạn văn do một người 85 tuổi viết khi ông ta biết mình không còn sống được bao lâu nữa. Hãy xem ý nghĩa liên quan của nó.
"Nếu tôi được sống một lần nữa, tôi sẽ phạm nhiều sai lầm hơn, sẽ ngu ngốc hơn. Thật sự, tôi sẽ xem nhẹ hơn vài điểu. Tôi sẽ điên rồ hơn và ít ngăn nắp hơn.
"Tôi sẽ đi nhiều hơn, leo núi nhiều hơn, bơi và đi thăm nhiều nơi hơn. Tôi sẽ ăn nhiều kem hơn và ít đậu hơn.
"Tôi sẽ chiêm nghiệm nhiều cái rắc rối thực tế hơn chứ không phải chỉ tưởng tượng!."
"Bạn thấy đấy. Tôi là người sống quá nhạy cảm, quá lành mạnh và sạch sẽ ngày này qua ngày khác. Không, tôi cũng có những phút hay ho và nếu sống nữa, tôi sẽ thưởng thức chúng nhiều hơn."
"Tôi là người không chịu đi đâu mà không có một nhiệt kế, một chai nước nóng, áo mưa và dù. Nếu làm lại thì tôi sẽ không cần nhiều thứ đến thế.
"Nếu tôi được làm tất cả một lần nữa, tôi sẽ bắt đầu ra khỏi giường sớm hơn vào mùa đông và thức khuya hơn vào mùa thu. Tôi sẽ vui chơi nhiều hơn, ngắm mặt trời mọc, và chơi với trẻ con nhiều hơn, nếu tôi có thể sống lại cuộc đời tôi một lần nữa."
"Nhưng các bạn thấy đấy, tôi không thể"
Thông điệp này không phải là một nhắc nhở tuyệt vời hay sao? Chúng ta chỉ có mặt trên hành tinh này trong một chừng mực thời gian. Hãy tận dụng thời gian này. Người già nhận ra là họ không cần phải thay đổi cả thế giới mới có thể sống hạnh phúc và tận hưởng cuộc đời nhiều hơn. Thế giới tốt đẹp rồi. Họ chỉ phải thay đổi bản thân mình thôi.
Thế giới không "hoàn hảo". Mức độ hạnh phúc của chúng ta là khoảng cách giữa mọi việc vỗn dĩ với quy luật của nó và cái cách mà chúng ta muốn xảy ra. Nếu chúng ta không yêu cầu là mọi việc phải hoàn hảo nữa, việc sống hạnh phúc trở nên thật đơn giản. Chúng ta chọn cái tốt hơn nhưng nếu không được, chúng ta vẫn hạnh phúc.
Một giáo sĩ Ấn Độ nói với một thư sinh đang tuyệt vọng tìm kiếm hạnh phúc: "Ta cho con biết bí mật này. Nếu con muốn hạnh phúc thì hãy hạnh phúc!"
sunbeamm
26-07-2009, 10:15
Ai trong chúng ta cũng từng trải qua những lúc khó khăn khôn cùng trong cuộc sống - cô đơn, nợ nần, mất việc, mất người yêu. Vào những thời điểm đó, chúng ta sẽ tự hỏi làm sao có thể vượt qua được. Thế nhưng chúng ta vẫn đã vượt qua.
Có thể chúng ta mất đi viễn cảnh tốt đẹp về tương lai, và thường vẽ nó lên tối tăm hơn thực tế. Chúng ta sẽ trông vào một tương lai có ít vấn đề và không hiểu sao con người lại có thể vượt qua những gì mà họ đang đối mặt.
Một người chỉ thực hiện cuộc hành trình một ngày thì tại sao phải dự trữ cho cả cuộc đời. Thật không có gì lạ là nhiều người cứ lo cho cả hai mươi năm tới và thắc mắc tại sao cuộc sống lại quá khó khăn đến như vậy. Một ngày chúng ta sống 24 giờ, không hơn. Hôm nay lại lo cho những rắc rối của ngày mai phỏng có ích gì.
Lần tới nếu bạn chán nản, hãy tự hỏi mình những câu hỏi như thế này:
Tôi có đủ không khí để thở không? Có đủ thức ăn để ăn không? (Nếu câu trả lời là "Có" thì xem như tình hình đã sáng sủa rồi!)
Chúng ta thường không thấy là những nhu cầu quan trọng nhất của chúng ta đã được đáp ứng rồi. Tôi thích câu chuyện về người đàn ông gọi điện cho tiến sĩ Robert Schuller. Cuộc đối thoại như sau:
Người đàn ông nói: "Thế là hết! Tôi xong đời rồi. Tất cả tiền đã hết. Tôi đã mất tất cả".
Tiến sĩ Schuller hỏi: "Anh vẫn còn nhìn thấy chứ?"
Người đàn ông trả lời: "Vâng, tôi vẫn còn sáng mắt"
Schuller hỏi: "Anh còn đi được không?"
Người đàn ông trả lời: " Vâng, tôi vẫn còn đi được"
Schuller nói: "Dĩ nhiên anh còn nghe được, nếu không anh đã không gọi điện cho tôi".
"Vâng, tôi vẫn còn nghe được".
"Vậy thì" Schuller nói. "Tôi cho là cái gì anh cũng còn. Chỉ có tiền là mất!"
Một điều khác mà chúng ta nên tự nhắc mình là: "Điều tồi tệ nhất xảy ra sẽ rất khó chịu, nhưng không có nghĩa là đã đến ngày tận thế".
Câu hỏi tiếp theo là: "Tôi có quan trọng hóa vấn đề quá không?" Bạn có thấy là bạn mất ngủ cả tuần chỉ vì điều mà người khác sẽ không thèm nghĩ đến? Thường là do chúng ta quá nghiêm khắc với chính mình. Chúng ta cứ nghĩ là cả thế giới đang nhìn mình. Điều đó không đúng. Nếu họ nhìn thì sao nào? Chúng ta sẽ sống theo cách tốt nhất mà mình có thể.
Một câu hỏi nữa: "Tôi học được cái gì từ tình huống này?" Bằng sự nhận thức muộn màng, nhìn lại quá khứ, chúng ta có thể học được gì trong những giai đoạn khó khăn? Cái khó nhất là giữ được quân bình và biết là chúng ta đang chịu đựng và tại sao lại chịu đựng. Những người hạnh phúc nhất có xu hướng xem những lúc khó khăn là những lúc học hỏi kinh nghiệm quý giá. Họ gắng vui vẻ, mỉm cười. Họ biết rằng mọi việc sẽ tốt hơn và họ sẽ trở thành người tốt hơn từ những thử nghiệm đó. Cái này nói thì dễ nhưng làm khó hơn nhiều!
Thêm một câu hỏi: Nếu mọi cái tồi tệ thật thì 5 phút tới mình còn ổn không? Khi đã qua được 5 phút đó, bạn nhắm đến 5 phút tiếp theo. Chia ra từng phần nhỏ, sẽ dễ xử trí hơn. Ngoài ra nên làm cho mình bận rộn. làm việc gì đó trong 5 phút ấy. Lúc bận rộn bạn thấy dễ chịu hơn nhiều.
Còn làm gì nữa nhỉ?
Có lẽ cách tốt nhất để cảm thấy dễ chịu là làm cái gì cho ai đó. Lo lắng thái quá hay thương hại mình sẽ trở thành nỗi ám ảnh. Ngay lúc bạn bắt đầu làm cho người khác hạnh phúc thì cũng là lúc bạn cảm thấy yêu đởi hơn. Thật đơn giản, dễ dàng và tuyệt vời.
Đúc kết
Tai họa sẽ không lớn nếu chúng ta xử lý chúng từng bước một. Và chừng nào mà chúng ta thấy mình học được điều gì đó từ hoàn cảnh thì chúng ta càng dễ khắc phục nó.
sunbeamm
26-07-2009, 10:15
Trong cuốn sách của Norman Cousin "Thuật giải bệnh", ông kể về kinh nghiệm vượt qua được căn bệnh tê liệt của mình để sống cuộc sống bình thường và khỏe mạnh.Liều thuốc chính của ông là nụ cười - nhưng phải là liều lớn. Cousins tin rằng vì quá nghiêm khắc với cuộc đời mà ông bị bệnh và tin chắc rằng ông có thể đảo ngược tình thế bằng nụ cười. Ông ta xem phim của Marx Brothers và băng của Candid Camera cho đến khi các triệu chứng và cơn đau biến mất. Ông nói rằng người ta đã khẳng định lâu rồi: "Nụ cười là thang thuốc tốt nhất".Khi bạn cười, tất cả những điều tốt lành nhất xảy đến cho cơ thể và trí óc bạn. Endorphin trong não tiết ra sẽ làm phát sinh tình trạng hưng phấn tự nhiên, hệ thống hô hấp hoạt động như khi bạn chạy bộ.
Cười giảm đau. Bạn chỉ có thể cười khi thư giãn và càng thư giãn càng ít thấy đau, vì thế truyện vui và phim hài là những loại thuốc giảm đau lý tưởng nhất. Thật ra, bạn có thể không bị ung thư nhờ cười nhiều. Chúng ta thường phát bệnh vì quá nghiêm túc với bản thân và với cuộc sống. Điều chúng ta cần làm là cười để giữ cho mình khỏe mạnh. Hãy giả định rằng bạn hết tiền mà lại vừa bị đâm xe, mái nhà bị dột, vợ chồng phải ly dị...chừng đó chưa đủ sao, bạn còn phải khổ sở nữa mới vừa à?
Nghệ thuật sống hạnh phúc là phải cười khi khó khăn vừa xảy ra xong. Một người bị tình huống trên đây không cười được trong hai năm. Có người thì chỉ sau hai tuần họ đã không khóc nữa mà bắt đầu cười. Vì vậy, người thứ nhất khổ sở lâu gấp 50 lần so với người thứ hai, và chính anh ta chọn lựa điều đó
Ai trong chúng ta cũng gặp điều không may. Những người hạnh phúc quyết định sớm nhìn thấy mặt tốt của vấn đề.
Thỉnh thoảng, hãy tự nhắc mình rằng chúng ta là con người, chúng ta có thể làm những điều ngớ ngần. Nếu bạn là người hoàn hảo, bạn không thuộc về hành tinh này. Hãy nhớ là khó khăn riêng của chúng ta lúc nào cũng có vẻ lớn gấp mấy lần của người khác. Nếu người khác không mất ngủ, chúng ta cũng đừng nên vậy.
Trẻ con có thể hơn chúng ta rất nhiều về sự hài hước. Trẻ con cười với hầu hết mọi việc một cách vô tư, tự nhiên và không xấu hổ.
Chúng tự giác biết là tiếng cười sảng khoái sẽ giúp cho chúng mạnh mẽ và cân bằng. Chúng có ham muốn được vui đùa không bao giờ thỏa mãn được. Thật tiếc là ngay khi thành người lớn, chúng ta thay đổi và có suy nghĩ là "Cuộc đời nghiêm túc lắm". Người lớn luôn miệng bảo trẻ con không được cười lúc này hay lúc khác
"Không cười trong lớp, không cười khi ăn" cho đến khi sự tự nhiên thoải mái của chúng biến mất.
Một trong những trách nhiệm lớn nhất của chúng ta đối với người khác là thích thú bản thân mình, vui vẻ với chính mình trước! Khi chúng ta vui, chúng ta cảm thấy tốt hơn, chúng ta làm việc tốt hơn và người khác muốn tiếp xúc với ta.
Đúc kết
Cuộc sống không nghiêm túc đến như thế. Hãy nghiêm túc vui đùa hơn.
sunbeamm
26-07-2009, 10:23
Chúng ta bị cuốn theo hướng những ý nghĩ chủ đạo của chúng ta
Hãy thử bỏ chút ít thời gian xem xét thử những ý nghĩa của bạn ảnh hưởng đến đời sống của bạn như thế nào. Có thể một trong những nguyên tắc quan trọng nhất mà bạn nên biết về trí óc của bạn là bạn sẽ tuân theo cái mà bạn nghĩ nhiều nhất.
Tôi gặp một người phụ nữ. Cô ta nói: "Khi tôi còn nhỏ, tôi nói là mình sẽ không bao giờ lấy một người tên là "Smith", tôi sẽ không lấy người trẻ hơn tôi, tôi sẽ không bao giờ rửa đĩa để kiếm sống. Thế mà lại phải làm cả ba việc này!"
Ghét của nào trời trao của đó!
Bạn có từng nghe câu chuyện nào tương tự thế không? Bạn có bị rơi vào tình huống trên bao giờ chưa? Bạn có bao giờ tự nhủ: "Nếu có điều gì đó tôi không bao giờ muốn xảy ra...một câu hỏi tôi không muốn bị hỏi...một lỗi lầm tôi không muốn mắc phải...và bạn đoán thử xem tôi được gì?"
Nguyên tắc này là: "Hễ nghĩ đến cái gì đó là bạn sẽ làm theo hướng đó ngay". Ngay cả điều mà bạn không muốn ,bạn cũng sẽ hành động theo hướng dó. Ðó là do đầu óc của bạn sẽ bị điều đó hút vào chứ không phải đẩy ra xa. Nếu tôi nói với bạn "Ðừng nghĩ đến một con voi lớn màu hồng, có đốm tím, tai lớn!", đầu bạn sẽ có gì nào? Một con voi!
Bạn có hay nghĩ "Mình phải quên điều này" và rồii quên đi được không? Ðầu bạn không thể rời khỏi cái ý nghi quên di.Nó có thể chuyển sang nhớ nhưng chỉ khi bạn nghĩ là "Tôi muốn nhớ cái đó".
Chính sự nhận biết hoạt động của trí óc sẽ giúp chúng ta xem xét những gì chúng ta đang nói với người khác và với chính chúng ta. Khi bạn nói với một đứa bé: "Đừng té khỏi cái cây đó!", bạn đang làm cho nó bị té! Nếu bạn tự nhủ: "Tôi không muốn quên quyển sách", bạn đang sắp sửa quên rồi.
Đó là vì đầu bạn hoạt động bằng những bức tranh. Khi bạn tự nhủ: "Tôi không muốn quên quyển sách", trong đầu bạn có hình ảnh về việc quên này. Dù bạn nói là "Tôi không muốn điều đó", tâm trí bạn vẫn bám lấy bức tranh này và kết quả là bạn quên quyển sách. Khi bạn nhủ mình "Tôi muốn nhớ quyển sách", bạn sẽ có hình ảnh là mình nhớ nó trong đầu và bạn sẽ có xu hướng nhớ hơn.
Trí óc bạn không muốn và không chịu lật ngược ý tưởng. Vì thế khi một huấn luyện viên hét lên với cầu thủ "Đừng đá trật", ông ta đang làm cho họ đá trật! Khi bạn nói với con mình "Đừng làm vỡ cái bình cổ 10.000 đô của và ngoại!", thì bạn đang gây ra tai họa đó!
Nhiều phụ huynh biết làm dịu tình huống bằng cách sử dụng ngôn ngữ vẽ nên bức tranh về kết quả mà họ mong muốn trong đầu con trẻ. "Đừng hét!" sẽ trở thành "Im lặng đi con". "đừng làm đổ mì lên áo của con" thành "Hãy cẩn thận khi con ăn". Sự khác nhau này dù nhỏ nhưng rất, rất có tác dụng.
Nguyên tắc này có thể giải thích tại sao bạn có thể lái chiếc xe cũ trong 15 năm mà không bao giờ làm xước nó...Vừa lái xe vừa nghĩ, "Mình không được làm hỏng chiếc xe này" sẽ rẩt nguy hiểm. Phải nghĩ là mình sẽ lái một cách an toàn.
Người chơi quần vợt thắng trận đấu quan trọng là vì anh ta luôn luôn nghĩ "Tôi muốn ghi điểm này. Nó là của tôi!". Người thua là người nghĩ "Mình không nên đánh quả này!"
Tương tự, người nói "Tôi không muốn bị bệnh" phải chiến đấu để không bị bệnh, còn người nói họ không muốn rỗng túi, không muốn cô đơn thì bị rơi vào chính tình trạng này
Đúc kết
Suy nghĩ tích cực sẽ thành hiện thực bởi vì người ta bám vào suy nghĩ đó và làm đúng như thế. Hãy luôn nghĩ đến những điều bạn muốn.
sunbeamm
26-07-2009, 10:24
Có lẽ bạn cũng lờ mờ biết được tiềm thức là gì và chúng hoạt động như thế nào. Có hàng trăm quyển sách viết về sức mạnh của tiềm thức.
Nói ngắn gọn, nếu tiềm thức tin vào cái gì đó thì bạn sẽ có được cái đó. Tác dụng và sự kiểm soát của nó có ý nghĩa to lớn đến nỗi cha để của nền tâm lý học Mỹ William James đã cho rằng nó là một phát minh lớn nhất trong mấy mươi năm trở lại đây.
Trí óc bạn như tảng băng mà khi bạn ngày càng nhận thức được thế giới bên ngoài thì cái phần được che dấu chính là phần có ảnh hưởng mạnh nhất. Tất cả các ý nghĩ được ý thức của bạn góp phần tạo nên cái tiềm thức đó. Khi bạn học cách ăn bằng dao hay bằng nĩa, bạn cần phần ý thức và phải nỗ lực rất nhiều. Cùng với thời gian, sự khéo của bạn trong việc sử dụng bộ đồ ăn sẽ trở thành một phần của chương trình tiềm thức cho nên bạn không thể đút thức ăn nhầm chỗ được! Các chức năng cơ thể, thái độ và tất cả các kỹ năng học được đều đã được cài vào tiềm thức của bạn.
Nếu bạn hỏi một người đánh máy 80 chữ/phút về vị trí của những phím chữ trên bàn phím, họ sẽ không nhớ được! Họ có thể bấm 5 phím trong một giây mà mắt nhắm lại, chỉ sử dụng tiềm thức của mình, nhưng họ không nói cho bạn nghe được các chữ cái được sắp như thế nào trên bàn phím trừ khi họ đặt tay lên bàn giả bộ đang đánh máy! Thú vị không bạn?
Claude Bristol đã viết trong cuốn sách "Ma thuật của niềm tin" của mình rằng "Khi ý thức là nguồn gốc của tư tưởng, thì tiềm thức là nguồn gốc của sức mạnh". Chính tiềm thức của bạn chứa các "chương trình" đi, nói, giải quyết vấn đề khi bạn đang ngủ, phục hồi cơ thể bạn, giữ tính mạng của bạn mỗi khi nguy hiểm và nhiều việc khác nữa.
Nó gồm tổng số những ý nghĩ có ý thức của bạn cho đến lúc này và bất cứ cái gì bạn gởi gắm trong tiềm thức của bạn bằng những suy nghĩ hằng ngày đang mang lại kết quả hiện tại cho cuộc sống của bạn, Chương trình tiềm thức của bạn sẽ chịu trách nhiệm về thành công và thất bại của bạn. Hơn nữa, không cần biết điều mà tiềm thức bạn tin là đúng có đúng hay không, bạn sẽ gặt hái hay chịu đựng cái mà chương trình bên trong của bạn đã quyết đinh là sẽ xảy ra.
Ví dụ, nếu bạn nói chuyện và nghĩ đến "thành công" thì chắc chắn bạn sẽ phát triển một ước muốn thành công. Bạn sẽ thu hút hay thể hiện nó.
Nếu trong ý nghĩ, bạn thường thích bị bệnh và cứ nói hoài về bệnh tật thì tiềm thức sẽ chấp nhận nó và bạn sẽ sẵn sàng mắc bệnh. Có thể là khi mắc bệnh, bạn không ý thức về điều này. Bạn lý luận là mình không muốn bị bệnh, không nghĩ đến việc bị bệnh và cũng không mong nó xảy đến. Tuy nhiên, chính tiềm thức đã làm cho bạn dễ mắc bệnh và cứ mãi như vậy cho đến khi bạn thay đổi chương trình bên trong này của mình.
Khả năng giải quyết vấn đề của tiềm thức thật kỳ diệu. Có thể bạn đã từng một lần nghĩ là mình đi nằm để suy nghĩ tìm ra giải pháp cho vấn đề nào đó, nhưng rồi bạn quyết đinh không lo nghĩ nữa và ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau bạn thức dậy và thấy là tiềm thức của mình đã tìm ra được câu trả lời và nói cho ý thức của bạn.
Cố gắng hiểu rõ hoạt động của trí óc không phải là việc dễ làm, nhất là khi bạn hiểu được rằng não con người là bộ phận phức tạp nhất đối với con người!
Đúc kết
Cứ nhớ là hằng ngày bạn tạo ra những chương trình trong tiềm thức của mình bằng suy nghĩ của mình, vì thế phải kiểm tra các suy nghĩ! Sử dụng đầu óc của bạn như những người thành công và hạnh phúc đã làm. Xem nó như não của những học giả, soạn giả, nghệ sĩ, nhà phát minh hay vận động viên vậy. Hãy cấy mục tiêu của bạn vào tiềm thức như thể bạn đã đạt được nó rồi.
Ví dụ, nếu bạn muốn là người tự tin, hãy hình dung bằng chính trí tưởng tượng sáng tạo của bạn sự tự tin mà bạn có được. Xem như là bạn đã đạt được nó và bên trong đầu óc của bạn sẽ nghĩ đến việc mang lại kết quả cuối cùng lý tưởng nhất. Nếu bạn muốn giàu có, cũng làm như thế, cứ liên tục vẽ ra trong tâm trí hình ảnh kết quả lý tưởng.
Hãy tự nhủ là bạn vui mừng với thành công và sự giàu có mà bạn mong ước và tiềm thức sẽ phục vụ cho bạn. Nguyên tắc này hoạt động thống nhất và tuyệt đối. Một số người cứ mất thời gian tìm kiếm sự giải thích logic và cố gắng tìm hiểu trong khi người hàng xóm đã áp dụng và trở nên giàu có, khỏe mạnh rồi. "Nếu có kết quả thì áp dụng liền". Tìm hiểu sau.
sunbeamm
26-07-2009, 10:25
"Trí tưởng tượng còn quan trọng hơn cả kiến thức" - Einstein
"Trí tưởng tượng thống trị thế giới". - Disraeli
Người ta ước lượng là chúng ta học được khoảng 70% kiến thức trong 6 năm đầu tiên của cuộc đời. Khả năng tiếp thu cái mới của chúng ta cũng tốt nhất vào giai đoạn đó. Đây là thời gian mà trí tưởng tượng của ta phong phú nhất.
Cái sau giải thích cái trước. Chúng ta cần có trí tưởng tượng tốt mới có thể học nhanh và dễ dàng. Vì thế chúng ta cần biết đề cao trí tưởng tượng sáng tạo và nên kích thích, phát triển nó trong suốt thời gian trưởng thành.
Có khi ta nghe một ông bố hay bà mẹ than phiền: "Tôi lo cho thằng Johnny bé bỏng của mình quá, nó có một trí tưởng tượng phi thường!" Một số người lại cho là trí tưởng tượng của trẻ con chỉ để làm vui người lớn.
Một chân lý đơn giản rằng trí tưởng tượng là chìa khóa của khả năng học tập và giải quyết vấn đề và như thế những Edison và Einstein có một trí tưởng tượng tuyệt vời. Chẳng hạn, Albert Einstein đi đến những kết luận về không gian và thời gian bằng cách tưởng tượng chính ông bị phóng ra giữa các hành tinh và ông bay theo ánh trăng đi khắp nơi. Khả năng làm cho mình giống trẻ con đã làm cho ông thành một học giả vĩ đại
Một trí tưởng tượng tốt cũng rất cần cho trí nhớ. Đây là một lý do tại sao người già thường có trí nhớ kém - họ đã để cho trí tưởng tượng suy giảm đến nỗi trí óc không thể sáng tạo ra những hình ảnh có thể "gắn" với não của họ, Khi chúng ta thu nhận thông tin vào ngân hàng trí nhớ của mình, chúng ta sử dụng trí tưởng tượng và khả năng hình dung để tạo ra một bức tranh. Chính hiệu quả của việc tạo ra bức tranh này làm cho chúng ta nhớ lại thông tin dễ dàng.
Ngoài ra, trí tưởng tượng tốt cần thiết cho bạn khi bạn muốn thư giãn trí óc và thân thể. Ví dụ, nếu bạn có thể tập trung tưởng tượng ra một cảnh thiên nhiên nào đó, chẳng hạn cảnh biển, bạn sẽ có khả năng thư giãn tinh thần. Thật là một tài sản quý báu! Mặt khác, ai không có trí tưởng tượng tốt sẽ khó mà thư giãn được.
Đúc kết
Hãy rèn luyện trí tưởng tượng của bạn như với thân thể bạn vậy. Càng phát triển nó, bạn càng có khả năng giải quyết vấn đề và ghi nhớ tốt hơn.
Powered by vBulletin™ Version 4.0.2 Copyright © 2010 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.