PDA

View Full Version : Vé số xổ... liền!



HuynhPhuCuong
05-09-2009, 12:42
Tôi không có thói quen mua vé số vì chẳng bao giờ tin vào vận may của mình. Thật sự thì khả năng lao động và đồng tiền mình làm ra mới là cơ sở vững chắc để ta tồn tại và đi lên. Tuy nhiên một lần vì tò mò với một đội ngũ bán vé số toàn là nữ và chỉ trạc tuổi 17-18 cứ hay xuất hiện trong khu phố và khách hàng họ nhắm đến là những thanh niên “choai choai” nên tôi bắt đầu nghi ngờ và quyết định sẽ mua thử vé số xem những đối tượng ấy giở trò gì.

Vào một ngày chủ nhật khi ba mẹ tôi đi vắng hết, tôi xách xe tiến ra quán café đầu hẻm ngồi đợi mấy “bạn” bán vé số đi ngang. Sở dĩ tôi gọi là bạn vì họ cũng chỉ bằng tuổi tôi, cao lắm thì 19-20 là cùng. Đang ngồi bấm bấm điện thọai nhắn tin cho thằng bạn thì một “nữ” bán vé số đội nón lá lụp xụp đến mời tôi mua vé. Cô bạn không ngần ngại cởi bỏ áo khoác ngoài để lộ ra chiếc áo dây khoe làn da trắng mịn, vừa tháo khẩu trang ra thì hỡi ôi tôi muốn rụng rời vì đi bán vé số mà cũng… make up. Đang cầm xấp vé số lựa thử thì cô bạn bén vé số ngồi thẳng xuống kế bên ghế của tôi không chút ngần ngại. Lúc đó quán rất vắng khách. Người bán vé xưng tên là H, quê ở miền Tây lên đây ở trọ bán vé số. Chưa biết tôi bao nhiêu tuổi mà cô bạn ấy gọi bằng “anh” và xưng “em” rất ngọt, như thể quen nhau từ lâu lắm.

Đang phân vân không biết sẽ mua số nào vì thật tình tôi cũng chẳng hứng thú gì mấy với cái trò may rủi này thì H dáo dát nhìn quanh rồi rỉ tai tôi: “Em bán vé số chỉ là nghề phụ thôi, nghề chính là bán cái “ấy”, anh đi thì em lấy giá 100k, anh trả tiền nhà trọ”. Tôi thoáng giật mình, chưa kịp định thần thì cô nàng “xổ” luôn một tràng: “Tại anh là khách nên em lấy giá 100k chứ bọn học sinh - sinh viên em chỉ lấy 50k-70k vì biết bọn chúng còn đi học chưa có tiền!”. Máu “tò mò” nổi lên, tôi cố gắng kéo dài thời gian để khai thác thêm thông tin về cô bạn H đặc biệt này với cái nghề bán vé số “ôm”.

H kế cái nghề bán vé số thật sự chẳng thể nuôi sống H và mấy đứa em ở trọ. Người ta chỉ mua giúp cho bà già, trẻ khuyết tật, những ai nhìn bề ngòai đáng thương còn người trẻ như H thì khó bán lắm. Nhiều khi gặp mấy ông “ba lăm” còn bị quấy rối một cách trơ trẽn. Chưa dừng lại ở đó, một lần sau khi quen được người phụ nữ trông khá sành điệu, xăm mắt, xăm môi và nước hoa thì thơm nức, chị ta biết H bán vé số mà còn trẻ đẹp nên gợi ý kiêm luôn cái nghề dính đến ba chữ X để có thêm tiền. Tiền lời một ngày bán vé chưa chắc đã được 50k, hôm nào “ế” thì ăn mì gói thế nhưng từ ngày H đi bán vé số “ôm” thì cuộc sống khá hơn. Tiền ra tiền vào cũng đủ sống. Câu chuyện đang dang dở thì H có điện thọai. Tôi càng giật mình hơn khi đi bán vé số mà còn hơn cả đi làm công nhân, “sắm” luôn dtdd. Thế nhưng sau khi nghe cô nàng nói chuyện rất ngọt và ra “giá” với người ở đầu dây bên kia thì tôi mới biết đó là phương tiện để cô nàng liên lạc với “mối” cũ. Cũng may cho tôi là H có “khách” đột xuất nên phải đi, tôi thở phào nhẹ nhõm nhìn theo bước chân H. Thời buổi bây giờ bước ra đường cái gì cũng “ôm”, hàng loạt cạm bẫy giăng ra trước mắt. Thử nghĩ nếu trong trường hợp của tôi mà gặp một anh chàng nào đó có máu “liều” thì còn tai hại hơn nhiều, chắc gì anh chàng ấy không “vui vẻ” tới cùng khi chỉ chi ra số tiền khá nhỏ.

Câu chuyện giữa tôi và cô nàng H bán vé số được giữ kín mãi đến khi tôi nghe bạn bè kể về một trường hợp cũng một teen lớp 12 đi mua vé số rồi cùng người bán vô khách sạn ở quận B.T, không may cho anh bạn ấy là bị “dàn cảnh” lấy hết tiền và dtdd, nữ bán vé số “ôm” cũng “cao chạy xa bay” sau khi để H một mình ngồi đợi trên lầu. Tôi chợt rùng mình nhớ về cô bạn H khi trước gặp ở quán café, cũng may cho tôi mọi chuyện xấu chưa xảy ra. Tôi nêu câu chuyện này lên để những teenboy đang trong độ tuổi như tôi hãy biết sáng suốt đối mặt với những cám dỗ đầy rẫy xung quanh bạn!

NGUYỄN THÀNH SANG ( mực tím )

Rickon
07-09-2009, 12:21
o cho^? nao` vay, min`h toi' do lam` vai` ve'