HuynhPhuCuong
13-10-2008, 11:50
Cuộc sống Tp luôn nhộn nhịp và tấp nập, có lẽ vì thế mà người dân tp rất hối hả khi họ phải di chuyển trên đường. Sẽ là những hình ảnh quen thuộc những giờ cao điểm khi bạn bước chân ra đường : xe, khói, bụi ... các công trình đào đường chắn ngổn ngang những cái "lô - cốt" làm gia tăng thêm ùn tắt giao thông.
Đèn vàng còn 3 giây người ta không giảm tốc mà tăng tốc chạy nhanh hơn để không bị kẹt ở các nốt giao thông, hay là vượt sang vài giây đầu của đèn đỏ. Người Tp đã quá quen với sự tắt đường thường niên, và đây là kinh nghiệm xử lý của nhiều người.
Chiều nay đi làm, 3h50 pm cô bạn kế toán gọi điện thoại lên phòng nhờ đi Ngân hàng gấp vì 4h30 là ngân hàng đóng cửa. Vội đưa cô bạn đi, mất 15p từ công ty đến ngân hàng. Đồng hồ chỉ 4h05 pm, 5p sau cô bạn ra. Rẽ qua vài ngã đường đổ về đường Điện Biên Phủ quận 3, lúc này bắt đầu " giờ cao điểm " xe đông hơn lúc cả 2 đi.
Và lại đèn đỏ, dừng lại - xe kẹt cứng ùn ùn ... từ đằng sau tiếng còi xe cấp cứu réo vang,mình nghĩ thầm trong bụng " xe kẹt thế này thì dù xe ưu tiên cũng không được ưu tiên vì chẳng biết đâu một khỏan trống mà tránh "
Nhưng rồi mọi người cũng ráng nhích qua tiến lên vạch ngang của người đi bộ băng qua đường để có khoản trống cho các xe sau dồn lên, rẽ và nép sáng hai bên làm một khỏan trống nhỏ để chiếc xe cứu thương có thể chạy qua. Chỉ mất một khoản 10 giây thật nhanh.
Nhìn từ bên kia đường cắt ngang mọi xe cũng nhường lại để xe cứu thương chạy qua nhanh nhất. Đèn lại xanh, bên kia dừng lại và phía bên đường mình lại lưu thông tiếp ...
Chỉ một điều nhỏ nhoi như thế làm mình nghĩ đến câu nói :
Để biết giá trị của một giây, hãy hỏi người thoát chết trong đường tơ kẻ tóc.
Nhường nhau vài khoản trống, tiếc kiệm từng giây một để cho một người đang cần nó hơn những " người hối hả " trên đường phố, một hình ảnh đẹp phải không các bạn.
Đèn vàng còn 3 giây người ta không giảm tốc mà tăng tốc chạy nhanh hơn để không bị kẹt ở các nốt giao thông, hay là vượt sang vài giây đầu của đèn đỏ. Người Tp đã quá quen với sự tắt đường thường niên, và đây là kinh nghiệm xử lý của nhiều người.
Chiều nay đi làm, 3h50 pm cô bạn kế toán gọi điện thoại lên phòng nhờ đi Ngân hàng gấp vì 4h30 là ngân hàng đóng cửa. Vội đưa cô bạn đi, mất 15p từ công ty đến ngân hàng. Đồng hồ chỉ 4h05 pm, 5p sau cô bạn ra. Rẽ qua vài ngã đường đổ về đường Điện Biên Phủ quận 3, lúc này bắt đầu " giờ cao điểm " xe đông hơn lúc cả 2 đi.
Và lại đèn đỏ, dừng lại - xe kẹt cứng ùn ùn ... từ đằng sau tiếng còi xe cấp cứu réo vang,mình nghĩ thầm trong bụng " xe kẹt thế này thì dù xe ưu tiên cũng không được ưu tiên vì chẳng biết đâu một khỏan trống mà tránh "
Nhưng rồi mọi người cũng ráng nhích qua tiến lên vạch ngang của người đi bộ băng qua đường để có khoản trống cho các xe sau dồn lên, rẽ và nép sáng hai bên làm một khỏan trống nhỏ để chiếc xe cứu thương có thể chạy qua. Chỉ mất một khoản 10 giây thật nhanh.
Nhìn từ bên kia đường cắt ngang mọi xe cũng nhường lại để xe cứu thương chạy qua nhanh nhất. Đèn lại xanh, bên kia dừng lại và phía bên đường mình lại lưu thông tiếp ...
Chỉ một điều nhỏ nhoi như thế làm mình nghĩ đến câu nói :
Để biết giá trị của một giây, hãy hỏi người thoát chết trong đường tơ kẻ tóc.
Nhường nhau vài khoản trống, tiếc kiệm từng giây một để cho một người đang cần nó hơn những " người hối hả " trên đường phố, một hình ảnh đẹp phải không các bạn.